Sau khi ăn cơm xong, Lãnh Trầm sai người đưa Lộ Tinh Hàn về nhà còn mình quay về hộp đêm.
Là con cháu nhà họ Lãnh nên gã cũng không phải là người ngu ngốc quá mức. Tên Vu Kiệt kia mang theo thư giới thiệu vào được khu biệt thự và người Vu Kiệt gặp là ông Lưu nổi danh khắp nơi, trong chuyện này chắc chắn có gì đó bất thường.
Hiện giờ, việc mà gã phải làm là làm rõ thân phận thật sự của Vu Kiệt. Dù sao thì gã cũng có địa chỉ của Vu Kiệt rồi, ra tay sớm hay muộn cũng không có gì khác nhau cả, lẽ nào tên đó có thể chạy được sao?
Nghĩ đến đây, Lãnh Trầm lấy điện thoại ra gọi đến một số.
"Tút, tút…", điện thoại đổ chuông một hồi, đầu dây bên kia vọng lại giọng nói trầm nặng.
"Là Tiểu Lãnh à, sao chiều nay cậu không đến", người nhận điện thoại là ông lão hơn sáu mươi tuổi đã về hưu, cũng ở khu biệt thự kia. Ông ta chính là Vương Quý Bình, một trong những nhân vật lớn nắm giữ kinh tế quan trọng của Giang Thành.
Lãnh Trầm đáp lại có chút áy náy: "Xin lỗi ông, buổi chiều có chút chuyện, thật sự xin lỗi ông".
"Ồ, hóa ra cậu có việc à. Tôi còn tưởng cậu xảy ra chuyện gì nữa. Không sao, tôi lúc nào cũng rảnh, khi nào cậu rảnh mang đồ của ông nội cậu đến đây là được".
"Vâng thưa ông! Hôm nào tôi sẽ bớt thời gian mang đến đồ cổ mà ông nội đưa tôi. À phải rồi, ông Vương, ông có quen ông Lưu không?"
"Ông Lưu?", Vương Quý Bình chau mày hỏi lại.
Trong đầu ông ta lập tức hiện ra một cái tên, Lưu Hải Sinh. Đây là nhân vật công lao hiển hách, cấp bậc còn cao hơn ông ta, cũng sống trong khu biệt thự này.
"Cậu đang nói đến Lưu Hải Sinh sao?", Vương Quý Bình hỏi lại để chắc chắn hơn.
"Đúng vậy", Lãnh Trầm không nghĩ nhiều mà gật đầu. Gã chỉ biết trong khu biệt thự này có một người là ông Lưu thân phận vô cùng tôn quý nhưng không biết đó là ai.
"Tôi có biết ông ta, mấy ngày trước chúng tôi còn uống rượu với nhau nữa. Cậu có việc gì sao?"
Tốt quá rồi, có biết là tốt rồi…
Lãnh Trầm vội đáp: "Ông Vương! Cũng không có việc gì lớn. Chỉ là hôm nay có một kẻ tên là Vu Kiệt vào khu biệt thự này tìm ông Lưu. Tôi muốn biết bối cảnh của Vu Kiệt, ông có thể điều tra giúp tôi không?"
"Vu Kiệt?", Vương Quý Bình với vẻ mặt nghi hoặc, trong những người trẻ tuổi nổi danh ở thành phố Giang Thành nhưng ông ta chưa từng nghe thấy cái tên Vu Kiệt.
"Đúng thế", Lãnh Trầm dừng lại một chút rồi mới tiếp tục nói: "Ông Vương! Ông nội nhà tôi gần đây sưu tầm được rất nhiều đồ cổ. Ông nội vẫn luôn nhớ đến ông, còn nói chọn mấy món để làm quà sinh nhật cho ông đấy".
"Ôi, ông Lãnh thiên vị tôi rồi, thay tôi cảm ơn ông ấy nha. Ngoài ra, chuyện này tôi sẽ sai người đi điều tra giúp cậu, ngày mai sẽ có câu trả lời".
Vừa nghe thấy đồ cổ là mắt Vương Quý Bình sáng lên, ông ta không thèm nghĩ mà liền đồng ý luôn.
Lãnh Trầm khẽ cười, đối với gã mà nói, trên đời này không có gì mà tiền không giải quyết được cả.
"Vậy thì cảm ơn ông Vương rồi, tôi đợi tin tốt từ ông", nói xong Lãnh Trầm chủ động cúp điện thoại, trong mắt lộ ra sự lạnh lùng.
Nhưng ai biết được, ông Lưu mà Vương Quý Bình biết không phải là ông Lưu mà Vu Kiệt đến thăm. Dựa vào cấp bậc của Vương Quý Bình thì làm gì đủ tư cách uống trà với "ông Lưu" trong khu biệt thự lớn kia.
Và không lâu sau đó, Lãnh Trầm cũng sắp phải trả giá thê thảm và phải hối hận với quyết định ngày hôm nay của mình.
…
Ký túc xá của nhân viên tập đoàn đá quý Cao Thị được xây dựng mấy năm nay nhưng không biệt nam nữ, mỗi người một phòng.
Vu Kiệt quay về ký túc xá nhân viên, trước tiên anh đi lên văn phòng nộp đơn xin việc. Sau khi có được chìa khóa thì anh liền đến phòng 501 của mình.
Anh tắm rửa trong ba phút, ăn cơm hai phút. Sau khi làm xong những việc này mới là tám giờ tối, anh nằm trên giường nhớ lại cuộc sống trong quân ngũ trước đây. Cũng không biết năm năm nay anh sống cuộc sống ngục tù thì những anh em trong Lang Nha đã sống ra sao…?
Nghĩ đến đây, cảnh tượng xảy ra ban ngày ở nhà Vu Sơn lại hiện lên trong đầu anh.
Dị độc…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!