Chương 50: Đánh cược

Sáng sớm hôm sau, trong giới thượng lưu Giang Thành đã truyền đi một thông tin cực kỳ quan trọng.

Ông cụ của nhà họ Đổng, một gia tộc hào môn thượng lưu hạng nhất sẽ tổ chức tiệc mừng sinh nhật vào hai ngày tới, mời con cháu của những gia tộc hạng ba trở lên và những nhân vật tinh hoa của xã hội tới dự tiệc, đồng thời, trong buổi tiệc mừng sinh nhật này cũng sẽ tuyên bố một tin tức vô cùng quan trọng!

Từng được xếp hạng Tứ đại tài tử với danh hiệu "Tây Đổng Sinh", cậu chủ của nhà họ Đổng sẽ tiếp nhận vị trí người thừa kế trong ngày hôm đó, và sẽ bắt đầu tham gia vào giải quyết hết tất cả các công việc liên quan của gia tộc!

Thông tin này vừa ra, lập tức gây nên một làn sóng lớn.

Tứ đại tài tử Tây Đổng Sinh, danh hiệu này từ năm năm trước đã vô cùng nổi tiếng.

Ngoài tài năng của Đổng Sinh ra, điều quan trọng hơn chính là sức ảnh hưởng của ba vị tài tử khác đến toàn Tỉnh, nhất là vị Bắc Mộ Hàn, đường đường là người thừa kế đời thứ ba của nhà họ Mộ, một gia tộc thượng lưu hạng hai của thủ đô, mặc dù tuổi còn rất trẻ nhưng đã trở thành một nhân vật nổi bật trong giới thanh niên của thủ đô, trừ những người thừa kế của gia tộc thượng lưu hạng nhất ra.

Hai vị còn lại thì càng không cần phải nói, trong lĩnh vực của mình mỗi người đều có sức kêu gọi tuyệt đối.

Mà ở Giang Thành, cũng vì có được vị tài tử Đổng Sinh này nên lúc đó mới được vang danh khắp cả nước.

Nhưng mấy năm trước, vị Đổng Sinh này không phải đã gặp tai nạn xe cộ, tàn phế rồi hay sao?

"Haiz, ông cụ nhà họ Đổng có phải lẩm cẩm rồi không, Đổng Sinh không phải là tên tàn phế hay sao? Lại để một tên tàn phế kế thừa cơ nghiệp của nhà họ Đổng?"

"Không biết, việc này liên quan gì đến anh, anh tưởng là nhà họ Đổng nói ai cũng có thể đến tham gia thì anh được đi à? Thôi được rồi đó! Chỉ có người nào nhận được thiệp mời thì mới được đi, nếu như đã không vào được thì chúng ta còn đoán mò làm cái gì?"

"Đúng vậy, hơn nữa tôi còn nghe nói, vị Đổng Sinh này dường như gặp được kỳ ngộ nào đó, hai chân đã được chữa khỏi rồi!"

"Có thật không?"

"...", các thể loại nghị luận, tranh luận nổi lên không dứt.

Đồng thời, ngày hôm đó cũng có không ít gia tộc nhận được thiệp mời, trong đó cũng bao gồm cả nhà họ Cao, nhà họ Lãnh, nhà họ Hoa.

Mạnh Hải cũng nhận được thiệp mời, hơn nữa người đưa thiệp chính là Đổng Sinh.

"Cậu chủ Đổng đích thân đến gửi thiệp mời cho tôi, tôi quả là vừa mừng vừa lo!"

Bên ngoài phòng bệnh, sắc mặt Mạnh Hải vừa kinh ngạc vừa vui mừng, không ngờ được mình chẳng qua chỉ là một Giám đốc của chi nhánh ngân hàng thôi mà cũng có tư cách tham gia vào tiệc mừng sinh nhật của nhà họ Đổng.

"Không cần bận tâm, sau buổi tiệc sinh nhật này, tôi đại khái sẽ nắm hết nguồn tình báo của nhà họ Đổng, đến lúc đó việc tìm kiếm vị thần kia hẳn là sẽ nhanh hơn rất nhiều, sau này ông đi theo tôi làm việc, những buổi tiệc kiểu này ắt sẽ phải tham gia".

Nói xong, Đổng Sinh mặc bộ đồ vest xoay người lại.

Trên mặt anh ta đã không còn vẻ u uất buồn bã nữa, vừa sáng sớm sau khi thông qua kết quả kiểm tra của các chuyên gia, anh ta – đã hoàn toàn bình phục.

Tin tức này giống như được tái sinh vậy, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã lan truyền trong khắp nhà họ Đổng, tin tức người thừa kế cũng không có gì bất ngờ mà xuất hiện trên khắp các mặt bàn của mỗi một người ở thành phố này.

Mạnh Hải cảm động vô cùng, quỳ một chân xuống trước mặt Đổng Sinh: "Được làm việc cho cậu chủ Đổng, tôi có chết cũng không từ".

"Được rồi, đứng dậy đi! Tôi đi trước đây".

"Cậu chủ Đổng đi cẩn thận!"

...

Trong một nhà hàng ăn của khu Quảng Trường Mới tại Giang Thành, lượng khách đến vẫn đông như hôm qua.

Dương Cẩm Tú xách theo túi lớn túi nhỏ đựng quần áo mới bước vào trong nhà hàng, đặt đống túi đó xuống liền lấy ra từng bộ váy đứng trước gương rồi ướm lên người.

Dương Kiếm đang chơi điện tử trên điện thoại của mình thấy vậy, rồi, lại bệnh cũ tái phát rồi!

Haiz!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!