Chương 44: Tìm được chân ái

Không khước từ nổi sự nhiệt tình của Dương Cẩm Tú, Vu Kiệt đành phải cùng cô đi đến một quảng trường thương mại.

Đây được coi là trung tâm thương mại nổi tiếng cả nước. Quảng trường này là trung tâm giải trí cấp 3A, ở bên trong có các khu vui chơi, chuỗi nhà hàng thương hiệu, sân chơi cho trẻ em, lớp dạy kèm và các loại cửa hàng.

Vì quảng trường này thành lập chưa lâu nên những người trẻ đến đây chơi chưa nhiều lắm. Hơn nữa hôm nay là thứ tư, là ngày đi làm nên vừa đến đây đã thấy vắng vẻ.

Vu Kiệt chau mày, anh tự hỏi đến đây để tìm việc ư?

"Chú à, tôi phát hiện là chú không hay cười nhỉ?", Dương Cẩm Tú hiếu kỳ nên cứ nhìn chằm chằm vào mặt Vu Kiệt.

Khoảng cách hai người cận mặt như vậy đúng chỉ trong gang tay.

Lúc này mặt Vu Kiệt không khỏi đỏ lên. Đây là lần đầu tiên trong đời anh đứng gần phụ nữ như vậy.

Từ lúc vào Lang Nha đến giờ, Vu Kiệt cũng hai mươi sáu tuổi rồi. Nói theo cách nói hơi phũ của người trẻ bây giờ thì Vu Kiệt đúng là trai ế.

Vu Kiệt ho khan một tiếng, lùi một bước nói: "Chỉ là không có chuyện đáng để vui mừng thôi. Không phải là cô đến đây tìm việc sao?"

"À phải rồi", Dương Cẩm Tú xoay người lại, hào hứng nói: "Chú ơi! Chúng ta chơi trò chơi đi".

"Trò chơi?", Vu Kiệt không hiểu, tìm việc có liên quan gì đến chơi trò chơi".

"Trời ơi, chú chơi đi mà, nhé nhé…", Dương Cẩm Tú nũng nịu, nói với vẻ đáng yêu.

"Ừm… Được rồi", Vu Kiệt nói với vẻ không tự nhiên lắm.

"Vậy thì chú quay người lại".

"Ừm", Vu Kiệt cũng làm theo, anh quay người lại.

"Chú nhắm mắt lại".

"Được", Vu Kiệt gật đầu.

"Chú đứng ở đây không được cử động, tôi sẽ quay lại ngay", nói xong Dương Cẩm Tú đi đến một nhà hàng.

Đây là nhà hàng mới mở nên cần có người tuyên truyền, vì vậy Dương Cẩm Tú đã đến đây.

Ở bên trong có một người con trai hai chân vắt vẻo đang nghịch điện thoại. Vừa nhìn thấy Dương Cẩm Tú, anh ta liền ngẩng đầu nói: "Em gái à! Cuối cùng em cũng đến rồi. Anh bỏ ra một triệu tệ mua lại nhà hàng này cho em, rốt cuộc em định làm gì thế…?"

"Anh ngậm miệng lại chơi game của anh đi", Dương Cẩm Tú trừng mắt quát Dương Kiếm một câu. Cô chạy vào bên trong lấy ra bộ đồ gấu trúc. Đây là bộ đồ cô chạy suốt đêm đến chợ mới chọn được.

Để chuẩn bị cho ngày hôm nay, Dương Cẩm Tú đã tốn rất nhiều công sức. Cô bận suốt từ tối hôm qua đến nửa đêm mới được đi ngủ.

Dương Kiếm với vẻ mặt khó hiểu. Chỉ thấy lúc này Dương Cẩm Tú kéo khóa của bộ đồ gấu trúc kia ra rồi chui vào bên trong, sau đó đội mũ lên.

"Anh còn ngây người ra làm gì? Mau lại kéo khóa giúp em đi", Dương Cẩm Tú không kéo được khóa phía sau nên hét về phía Dương Kiếm.

Người ngoài nhìn vào mới thấy anh trai ruột mà không khác gì em trai. Mặc dù Dương Kiếm không biết cô em gái lém lỉnh của mình muốn làm gì nhưng anh ta cũng không còn cách nào khác, chỉ biết cưng chiều thôi. Ngộ nhỡ con bé nghĩ không thông rồi chạy linh tinh, lại xảy ra gì bất trắc thì chết.

Anh ta bước lại nhắc nhở: "Em à, trời nóng bức thế này, em mặc đồ dày như vậy, cẩn thận bị cảm nhiệt đấy. Chơi đùa một chút thôi đấy nhé, đừng lâu quá".

"Đừng nhiều lời nữa, anh nhanh lên đi, không kịp rồi", Dương Cẩm Tú thúc giục.

"Được rồi được rồi".

Dương Cẩm Tú đi đến trước gương rồi xoay một vòng, sau đó bật cười thành tiếng rồi mới chạy ra khỏi nhà hàng đó.

Dương Kiếm thấy tò mò, anh ta đặt điện thoại xuống rồi lén đi theo em gái mình rồi nấp ở cửa quan sát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!