Cuối hành lang tầng 16 bệnh viện số 1 Giang Thành.
Mạnh Hải châm điếu thuốc, khuôn mặt sây sẩm tiết lộ tâm trạng oán hận của ông ta.
"Reng, reng…"
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
"Alo?"
"Giám đốc, tôi vừa nhận được tin tức, tập đoàn Cao Thị đã mở cuộc họp quan trọng. Vu Kiệt, em trai Vu Sơn chủ động xin đến võ quán Long Tường đòi nợ!", tiếng báo cáo vang lên từ đầu bên kia điện thoại.
"Tôi biết rồi".
Nói xong, Mạnh Hải cúp điện thoại, hai mắt nhìn lên cửa sổ thủy tinh, khuôn mặt già nở nụ cười lạnh lùng.
Thân là giám đốc ngân hàng, ông ta là người có thể lấy được tin tức về chủ tài khoản dễ nhất trên thế giới này.
Lưu Tam Pháo ở võ quán Long Tường là tên nghiện rượu, cờ bạc, mỗi ngày ngoại trừ dạy học trò võ để thu học phí ra thì chỉ biết đến quán bar uống rượu, đánh cược.
Nhưng lần nào ông ta cũng bị lừa, thua trắng vài triệu, người vợ ở nhà biết tin thì tịch thu hết tiền của ông ta, mỗi ngày chỉ cho vài đồng tiền lẻ.
Vì thế Lưu Tam Pháo chuyển hướng sang đá quý. Lúc trước, ông ta mượn cớ sinh nhật vợ mà đặt trước một lượng đá quý, bởi vì võ quán Long Tường rất có tiếng nên nhà họ Cao cũng không ký hợp đồng, cho rằng Lưu Tam Pháo sẽ chủ động trả tiền.
Ai ngờ sau khi đá quý đến tay thì ông ta lại block toàn bộ người nhà họ Cao, tập đoàn Cao Thị phái vài đám người đến đòi tiền thì đều bị Lưu Tam Pháo phủ nhận, cuối cùng còn cho người ra đánh.
Bởi vì không ký hợp đồng nên không thể đòi tiền theo pháp luật được.
Mạnh Hải đã nhớ kỹ chuyện này từ lâu.
Vừa hay nhân cơ hội này mượn đao giết người.
"Tên họ Vu, mày bẻ gãy hai chân con tao thì tao sẽ tiễn mày xuống suối vàng!"
"Bịch!"
Điếu thuốc bị ông ta vứt xuống đất, lấy chân dẫm mạnh vài cái.
…
Dương Cẩm Tú lén lút đến gần võ quán Long Tường. Cô cũng từng là nhân viên cấp cao của tập đoàn Cao Thị nên rất rõ ràng ý nghĩa của nơi này với nhà họ Cao.
Cô thậm chí còn không cần suy nghĩ cũng đoán ra được Vu Kiệt vì vài chục triệu tiền đá quý kia mà đến đây.
"Không ổn, Lưu Tam Pháo rất độc ác, ông ta rõ ràng là ăn quỵt mấy chục triệu đó, chú tìm ông ta đòi tiền thì khác nào tự sát?" . Đam Mỹ Sắc
Chỉ cần nghĩ đến mấy chục nhân viên của tập đoàn nhà họ Cao bị đánh là Dương Cẩm Tú đã thấy sợ hãi.
Chú thật sự rất biết đánh nhau!
Nhưng lẽ nào có thể chấp hết đám người trong võ quán?
Học trò của Lưu Tam Pháo có đến hơn 50 người, mỗi người một gậy, cho dù là tông sư trên núi cũng bị đánh cho kêu cha gọi mẹ.
Khó khăn lắm mới gặp được người mình thích, cô không thể nhìn anh đi chịu chết như thế được!
"Chú, chú cố chịu đựng, tôi đi tìm viện binh đến giúp chú!"
Nói xong, Dương Cẩm Tú lấy điện thoại ra gọi cho cảnh sát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!