Khu biệt thự này có diện tích khoảng ba mươi ngàn kilomet vuông, nhìn thoáng qua thì vô cùng rộng lớn, nhưng mỗi căn biệt thự lại chiếm diện tích khoảng 1000 mét vuông, trong đó còn chưa kể đến công viên và nhà để xe tư nhân nữa.
Ở thành phố Giang Thành, đối với tầng lớp thượng lưu và những người tinh anh trong xã hội thì khu căn hộ này có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Chỉ có hai nhóm người có thể ở trong đây mà thôi.
Thứ nhất, chính là người có gia sản lên đến chục tỷ, đứng đầu nền kinh tế ở một nơi nào đó!
Thứ hai, có bối cảnh quan hệ, là nhân vật từ thế hệ trước đã nắm trong tay vô số tài nguyên, chỉ cần dậm chân một cái cũng có thể làm chấn động cả Giang Thành này!
Trừ hai loại người này thì vẫn còn một loại nữa, nhưng mà rất hiếm!
Đó chính là những anh hùng thời trước có tầm ảnh hưởng hết sức quan trọng trong giới lính đánh thuê, bọn họ lựa chọn nơi này làm chỗ an dưỡng tuổi già!
Một số người trẻ tuổi cho dù có xuất thân cực kỳ tốt cũng không có tư cách sống ở chỗ này. Đây cũng là lý do vì sao mấy người bảo vệ ở cửa chính biệt thự ai ai cũng đứng nghiêm chỉnh, uy thế tỏa ra như rồng như hổ, giống như đã trải qua khóa huấn luyện vô cùng nghiêm ngặt!
Lãnh Trầm cảm thấy vô cùng bất ngờ, tên Vu Kiệt kia chẳng qua chỉ là tên nhà quê mà mà thôi, sao tên đó dám đến nơi này, chẳng lẽ không sợ bị nhầm thành phần tử nguy hiểm rồi bị bắt lại à.
Gã đỗ xe xong thì nghênh ngang bước về phía Vu Kiệt, trên mặt lộ rõ vẻ khinh thường. Mấy tháng nay vì để giành được Cao Vũ Xương mà gã đã tốn không ít công sức và thời gian, còn thằng chồng của Cao Vũ Xương thì đúng là không biết xấu hổ, cứ lảng vảng trước mặt Cao Vũ Xương khiến cho gã không có cơ hội nào cả.
Bây giờ tên ở rể đó lại dẫn gã này tới, nói không chừng... đây chính là thời cơ tốt để gã giành được Cao Vũ Xương!
Lãnh Trầm thầm nghĩ trong lòng như thế, lúc nãy gã cũng đã đi đến bên cạnh Vu Kiệt, rồi hất cằm lên rồi nói: "Mày chính là em trai tên của thằng ở rể vô dụng kia đúng không, tên Vu Kiệt nhỉ?"
Vu Kiệt đang chuẩn bị bước tới báo cáo thân phận của mình thì lại nghe thấy sau lưng vang lên một giọng nói, anh quay đầu nhìn, hai mắt lập tức sầm xuống.
Vô dụng sao?
Mắt anh nheo lại: "Tôi khuyên anh một câu, tốt nhất nên giữ mồm giữ miệng một chút, đừng để tôi nghe thấy anh nhục mạ anh trai tôi một câu nào nữa, nếu không hậu quả... tự anh gánh chịu đấy!"
Vu Kiệt mặc kệ tên này có địa vị thế nào, người nhà họ Vu có ơn với anh, anh trai từ nhỏ đã coi anh như là em trai ruột, đương nhiên anh sẽ không để yên cho những người nhục mạ Vu Sơn sau lưng như thế này.
"Hừ... tuổi tác còn trẻ khẩu khí cũng không nhỏ đâu. Không phải chỉ là một tên nghèo kiết xác đến từ nông thôn thôi hả?", Lãnh Trầm khinh thường bĩu môi.
Gã không hề cho rằng Vu Kiệt dám ra tay với mình.
Nơi này không phải là chỗ mà người nào cũng có thể tùy tiện động tay động chân được.
Chỉ cần gã chọc tức Vu Kiệt, với tính tình ngỗ ngược của mấy tên nhà quê thì nhất định tên này sẽ quay về gây sự với nhà họ Cao. Dù sao thì ở đâu mà chả không thích sĩ diện chứ, người nào lại chịu được bốn chữ con rể ở rể.
Đến lúc đó Cao Vũ Xương sẽ tức giận mà vứt bỏ tên vô dụng Vu sơn kia, như thế chẳng phải gã sẽ có cơ hội sao.
So với mấy cô nàng vừa mới tốt nghiệp đại học không hiểu sự đời kia, thì Lãnh Trầm càng thích dáng vẻ của những người phụ nữ đã kết hôn hơn, nhất là dạng người cực phẩm như Cao Vũ Xương.
Thấy mấy lời mình nói có chút tác dụng thì Lãnh Trầm tiếp tục giễu cợt: "Tao nói mày nghe này, anh trai mày chỉ là tên ở rể mà thôi, vậy mà mày còn mặt dày dựa vào quan hệ của tên đó để đi cửa sau vào tập đoàn nhà họ Cao hả. Không hổ là anh em ruột, đều là dạng ăn bám giống hệt anh trai mày".
"Vừa hay tao cũng quen mấy người đàn bà giàu có đấy, nếu như mày đồng ý tao có thể giới thiệu cho mày. Để mày khỏi bị nhà họ Cao giới thiệu đi ở rể nhà nào đó, sinh con ra cũng giống như anh trai mày, ngay cả họ cũng phải đặt theo họ nhà người ta!"
"Vứt hết mặt mũi tổ tiên đi luôn!"
Gã cười ha hả.
Nhưng không ngờ ngay một giây sau.
"Bốp!"
Đáp lại gã chính là một cái tát rất vang dội.
Vu Kiệt không hề do dự lập tức ra tay, trên mặt Lãnh Trầm xuất hiện vết tay đỏ ửng. Anh từng là vua sói duy nhất trong tổ chức Lang Nha, đã khi nào anh phải trải qua nỗi nhục như thế này đâu!
Có thể chết nhưng không thể chịu nhục!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!