"Gây ra loại chuyện khó có thể tha thứ này mà anh cũng dám để anh ta ra ngoài đi lại? Không sợ bị bắt vào tù à?"
Cao Tiêu Hán khoanh tay trước ngực, trào phúng.
Vu Sơn nào biết Vu Kiệt lại ở đây.
"Em trai…"
"Anh, xin lỗi, liên lụy đến anh rồi", Vu Kiệt xin lỗi.
"Cậu đi đâu? Sao ngay cả điện thoại cũng không gọi cho anh?", Vu Sơn chất vấn nhưng trong giọng nói của anh ta tràn ngập sự lo lắng.
"Bây giờ không phải lúc nói chuyện này", Vu Kiệt đi vào phòng làm việc, nhìn chằm chằm vào Cao Hùng đang ngồi ở vị trí trung tâm: "Em sẽ chịu trách nhiệm với chuyện Mạnh Hải chèn ép nhà họ Cao. Vừa rồi ông nói không lấy lại được tiền hàng của ông Lưu ở võ quán Long Tường phải không?"
"Đúng, lẽ nào cậu định đi đòi giúp chúng tôi?", Cao Hùng không thể tin nổi, cảm thấy tên nhóc này hẳn đang đùa.
Ngay cả mấy đám người của tập đoàn đi cũng bị đánh cho bán sống bán chết, một tên phế vật vừa ra tù như anh thì làm thế nào được?
"Tôi có thể đi đòi giúp các ông, tôi bảo đảm trong vòng một ngày sẽ lấy được tiền hàng của bọn họ, nhưng chuyện này không liên quan gì đến anh cả và chị dâu tôi. Nếu tôi lấy được tiền về thì các người không được để chị dâu tôi từ chức".
Vu Kiệt có thể nhìn ra được nhà họ Cao muốn nhân cơ hội này mà đẩy chị dâu ra khỏi vị trí chủ tịch.
Mặc dù anh không thực sự thân thiết gì với chị dâu nhưng dù sao cô ta cũng là vợ của anh cả, mẹ của cháu gái anh, hơn nữa cũng vì anh mà cô ta mới bị mọi người chèn ép, anh không thể khoanh tay đứng nhìn được!
Lòng nghĩa khí luôn rực cháy trong tim mỗi người lính!
"Haha…", Cao Hùng cười nhạt: "Khoác lác thì ai mà chả nói được. Nhưng cũng đúng, vì cậu mà tập đoàn Cao Thị chúng tôi mới bị giám đốc Mạnh chèn ép, cậu đi đòi tiền là thích hợp nhất. Nếu cậu bị ông Lưu đánh cho tàn phế, giám đốc Mạnh cũng hết giận, vậy thì vừa hay có thể hóa giải nguy cơ cho nhà họ Cao chúng tôi".
"Vậy cứ quyết định như thế?"
"Không được!"
Lúc này, Cao Vũ Xương lên tiếng, trừng mắt: "Vu Kiệt, đây không phải là lúc cậu để cậu bồng bột. Ông Lưu ra tay độc ác, lại là thầy dạy võ, cậu đi đòi nợ chẳng khác nào đi chịu chết".
"Đúng thế em trai, nghe lời chị dâu cậu, không được đi", Vu Sơn nói theo.
"Không sao".
Vu Kiệt mỉm cười: "Em nắm chắc rồi, chị dâu, chuyện này vì em mà ra, để em đi giải quyết đi!"
"Chuyện này…", Vu Sơn sốt ruột không thôi.
"Nếu cậu đi thì để tôi cử người đi cùng!", Cao Vũ Xương đột nhiên nói.
"Anh cũng đi cùng cậu!"
Vu Sơn vội gật đầu.
"Ha, một đám rác rưởi đi tìm chết. Được thôi, tốt nhất là chết hết đi, dọn dẹp hết cỏ dại cho nhà họ Cao chúng ta, dẹp hết một đám bỏ đi", Cao Tiêu Hán nói một cách quái gở, vui vẻ không thôi.
"Cậu…"
Vu Kiệt lắc đầu: "Không cần, em tự đi là được. Anh cả, anh hiểu tính em mà, tin em đi".
"Em trai…", Vu Sơn cúi đầu, anh ta lại lần nữa phải dựa vào Vu Kiệt để giữ thể diện.
"Chị dâu, không nói nhiều nữa, tôi đi đây. Chị gửi số tiền hàng cụ thể cùng hóa đơn cho tôi".
"Cậu chắc chứ?", vẻ mặt của Cao Vũ Xương rối rắm, không biết đang nghĩ gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!