Tám giờ sáng, Vu Kiệt tập xong bài luyện tập buổi sáng, sau khi đánh răng rửa mặt liền mở điện thoại lên.
Anh trai vẫn chưa gọi điện lại cho anh.
Chẳng lẽ anh trai đã xảy ra chuyện gì rồi!
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Vu Kiệt bắt đầu cảm thấy sốt ruột, buổi tối hôm đó anh nên báo tin bình an cho anh trai mới đúng, bây giờ anh trai chắc là đang lo lắng chết đi được, hay là quay lại tập đoàn tìm anh trai?
Vu Kiệt nghĩ ngợi một hồi, hôm qua kiếm được một trăm ngàn tệ cũng cần đưa luôn cho anh ấy, đàn ông có thể không có chí khí, có thể không có thành tựu, nhưng tuyệt đối không thể không có tự tôn.
Ở nhà họ Cao bị người ta sai bảo, nếu như để bố mẹ biết được, chắc chắn sẽ rất buồn lòng.
Nhà họ Vu cho dù chỉ xuất thân từ nông thôn, nhưng cũng là một gia đình đường đường chính chính, cả đời trong sạch!
Trong lòng thì thầm một câu, Vu Kiệt đổi một bộ quần áo khác sau đó rời nhà, đi thẳng đến tập đoàn Cao Thị.
…
…
Bên khác.
Cao Hùng vừa nói xong, những thành viên khác trong gia tộc có mặt tại cuộc họp cũng lần lượt dồn ánh mắt lên trên người Vu Sơn.
Ngay lập tức!!!
Tiếng cười nhạo…
Giọng nói châm chọc…
Tiếng cười đùa khinh bỉ…
"Tên này lại còn dám mặt dày đến tham gia cuộc họp gia tộc của nhà họ Cao, bản thân có địa vị như thế nào trong gia tộc chẳng lẽ anh ta còn không rõ hay sao?"
"Quỷ mới biết, nhìn cái dáng rúm ró èo uột của anh ta đi, trông chẳng khác gì bộ dáng của mấy tên nhà quê chưa từng được thấy cảnh đời, mấy năm gần đây may mắn kiếm được chức giám đốc bộ phận hậu cần nhưng cũng chẳng làm nên được trò chống gì!"
"Còn không à, có một loại quy luật gọi là cóc ghẻ thì mãi mãi cũng không thể biến thành Kim thiềm, cho dù có ăn thịt thiên nga thì cũng vẫn chỉ là một con cóc ghẻ!"
"...".
Mỗi một câu, câu nào cũng vô cùng khó nghe.
Sắc mặt Vu Sơn lúc xanh lúc đỏ, quả nhiên là ở nhà họ Cao này, một thằng con rể ở rể sẽ chẳng được mọi người yêu quý!
"Bà xã, anh… đi làm việc trước đây! Anh đợi em ở trong văn phòng".
Nói xong, Vu Sơn sợ làm mất mặt Cao Vũ Xương nên xoay người muốn đi.
Nhưng Cao Vũ Xương lại lập tức mở miệng nói: "Đi cái gì mà đi, tôi đưa anh tới là để tham dự cuộc họp này, anh ở trong nhà họ Cao bao nhiêu năm nay, về lý mà nói cũng là một thành viên trong nhà họ Cao của tôi, chẳng lẽ chồng của Cao Vũ Xương tôi thì không phải là người nhà họ Cao hay sao?"
Thái độ của cô ta cực kỳ cứng rắn, không hề tỏ ra khoan nhượng.
Lời này vừa nói ra, Vu Sơn hơi ngạc nhiên, còn mặt của những người khác thì biến sắc.
"Bà xã…".
Từng câu từng chữ của Cao Vũ Xương vô cùng mạnh mẽ, có lẽ là do tối qua sau khi nghe thấy tiếng lòng trong lúc say của Vu Sơn, lại thêm sự hiểu lầm trước đây với em trai của Vu Sơn, cho nên cô ta bắt đầu thay đổi rồi, chẳng qua ngoài mặt cô ta vẫn duy trì vẻ kiêu ngạo khi trước mà thôi!
"Ha…", Cao Hùng bật cười lạnh lùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!