Chương 36: Cần cô lo hả?

Màn đêm sâu thẳm, bọt sóng trắng xóa.

Sau khi ăn cơm cùng Lâm Nhã xong thì Vu Kiệt chuẩn bị rời đi, tối nay anh có thể kể ra những chuyện vẫn luôn chôn giấu trong lòng, nên bây giờ cảm thấy cả người nhẹ nhõm hơn nhiều.

Đến cả những chuyện xảy ra trong quán bar kia anh cũng không còn để ý.

Xuống dưới lầu, khi anh chuẩn bị đi ra ngoài thì phát hiện ra Dương Cẩm Tú đang một mình ngồi trên bãi cát, nhìn về phía đại dương xa xăm.

Hơn nửa đêm nên người trên bãi cát đều đã về hết, chỉ còn lại một mình cô.

"Anh Vu, xe đã chuẩn bị xong rồi".

Quản gia đi tới nói với Vu Kiệt.

"Cảm ơn, tôi sẽ tự mình đi về!", Vu Kiệt lịch sự từ chối.

Quản gia kinh ngạc, ông ta đang định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy Vu Kiệt đang nhìn chăm chú Dương Cẩm Tú thì trên mặt ông ta hiện lên nụ cười đầy ẩn ý.

"Được, tôi hiểu ý rồi, phòng trên tầng 4 luôn sẵn sàng để anh sử dụng".

Ông ta nói xong thì vội vàng rời đi.

Trên mặt Vu Kiệt lộ vẻ mờ mịt, ông ta có ý gì.

Anh cũng không nghĩ nhiều, sau đó đi về phía bờ cát, tới bên cạnh Dương Cẩm Tú rồi ngồi xuống: "Muộn như vậy rồi sao còn chưa về, cẩn thận không lại bị người ta bắt đi đó".

Dương Cẩm Tú giật mình, sau đó đấm vào vai Vu Kiệt: "Chú lại dọa tôi rồi, nửa đêm rồi ai dám bắt tôi đi chứ, chú là đồ ngốc à!"

"Ha ha, biết đâu được", Vu Kiệt nói đùa.

"Chú còn nhỏ lắm à, toàn nói mấy lời dọa người ta thôi", Dương Cẩm Tú bĩu môi nói.

"Tuổi nhỏ thì tâm hồn cũng trong sáng, có lúc cũng muốn bản thân giữ lại được sự đơn thuần, sống đơn giản thì cuộc sống sẽ càng tự do tự tại hơn", Vu Kiệt nói những lời trong lòng.

Lúc Vu Kiệt nói ra câu này thì Dương Cẩm Tú cũng tò mò nhìn về phía anh.

Câu này là bố nói với anh.

Cuộc sống này đầy rẫy những mưu mô, đôi khi những điều đơn giản lại là thứ xa xỉ nhất. Những người có thể biến cuộc sống trở nên đơn giản và bình dị chính là những người mạnh mẽ nhất.

"Chú rốt cuộc có quan hệ gì với chủ tịch của tập đoàn Hoa Mỹ? Vì sao cô ấy lại coi trọng chú như vậy?", Dương Cẩm Tú không nhịn được nói ra thắc mắc của mình.

Vu Kiệt cười nhẹ: "Trước khi hỏi tôi vấn đề này, thì có phải cô nên hỏi bản thân có bí mật gì trước không, tại sao có người muốn bắt cóc cô? Còn cô vì sao lại mất tích?"

Khi hai người hỏi đối phương, thì cả hai đồng thời phát hiện đối phương đều có những bí mật không muốn để người khác biết.

Đương nhiên Dương Cẩm Tú sẽ không tùy tiện nói ra thân phận và những gì bản thân đã trải qua... Tiên Hiệp Hay

Không dễ gì mới gặp được người mình thích, nhỡ như nói ra rồi sẽ dọa người ta chạy mất thì sao?

Vu Kiệt mỉm cười đầy ẩn ý, anh lặng lẽ nhìn về phương xa.

"Được rồi! Chú không nói, tôi cũng không nói, cả hai đều không nói. Dù sao chú cũng không nói, còn tôi cũng lười tìm câu trả lời, vì trong lòng tôi chú là người tốt nhất trên đời này", Dương Cẩm Tú tỏ vẻ sùng bái nói.

"Cô không sợ tôi là người xấu sao?", Vu Kiệt hỏi lại.

"Người xấu? Nếu như người xấu giống như chú muốn bắt cóc tôi, thì tôi cũng không có ý kiến gì, vì dù sao thì chú cũng sẽ không ức hiếp tôi, đúng không! Có người xấu nào lại để tôi chạy trước không?", Dương Cẩm Tú gật đầu: "Chú sẽ luôn bảo vệ tôi chứ?"

"Trông tôi rảnh rỗi lắm sao, luôn bảo vệ cô hả? Cô là ai chứ?", Vu Kiệt không khách khí mà cười đáp lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!