Cậu cả nhà họ Đổng!
Đổng Sinh là người của nhà họ Đổng, một gia tộc hạng nhất. Anh ta được mệnh danh là kỳ tài trăm năm hiếm thấy.
Là giám đốc chi nhánh của một ngân hàng ở thành phố, đương nhiên Mạnh Hải biết rất rõ về truyền thuyết của Đổng Sinh.
Cậu ấm nhà giàu này đã được đặt nhiều hy vọng ngay từ khi mới sinh ra, mới 5 tuổi mà đã học được ba ngoại ngữ, 7 tuổi học piano, anh ta đã vượt qua chín cấp liên tiếp trong một năm và được bậc thầy piano đẳng cấp thế giới nhận làm học trò, 10 tuổi học Quốc họa, sau đó chỉ trong thời gian ba năm đã đạt được giải nhất nhóm thiếu niên Quốc họa.
Năm mười bốn tuổi đã thi vượt cấp vào cấp 3, lại dùng thời gian một năm học xong toàn bộ kiến thức của cấp 3. Sau đó thì thi vào đại học và thành công nhập học lớp thiếu niên của đại học thủ đô, năm mười bảy tuổi ra nước ngoài du học, là nghiên cứu sinh của trường đại học top 10 thế giới. Cuối cùng vào độ tuổi đôi mươi, sau khi trở thành tiến sĩ nổi tiếng toàn cầu thì đã được mời làm giáo sư giảng dạy trong trường.
Với sơ yếu lý lịch như thế thì cho dù đi đến đâu cũng được mọi người để ý.
Vài năm trước khi Đổng Sinh hai mươi tuổi, anh ta đã nổi tiếng tới nỗi có thể trở thành một trong bốn đại tài tử của toàn quốc trong xã hội thượng lưu, tư thái kiêu ngạo của anh ta chắc chắn có thể so sánh được với Bắc Mộ Hàn, Nam Yến Sái, Đông Mạnh Long. Mà sau này anh ta cũng được người đời đặt cho danh hiệu, Tây Đổng Sinh!
Nhưng ông trời ghen tị với anh tài, không ai ngờ rằng Đổng Sinh đã gặp phải một vụ tai nạn vào đúng ba năm trước.
Vụ tai nạn xe hơi này không chỉ chôn vùi tương lai huy hoàng nhất của Đổng Sinh, mà còn khiến cho đôi chân anh ta trở nên bại liệt.
Đổng Sinh đã bị khiếm khuyết!
Đã từng là thiên tài bỗng trở nên không hoàn hảo.
Anh ta dần dần biến mất khỏi tầm mắt của công chúng, không còn một chút tin tức gì.
Còn bây giờ đôi chân của Đổng Sinh đã bình phục hoàn toàn.
Nếu như là thật thì thiên tài nhà họ Đổng sẽ trở lại và khôi phục vinh quang trong quá khứ!
Đây không phải là điều mà Mạnh Hải để ý.
Ông ta chỉ để ý đến việc đôi chân của Đổng Sinh khỏe lại bằng cách nào.
"Tôi đi tìm anh ta ngay", Mạnh Hải không kịp nói gì nhiều, ông ta chỉ để lại một câu rồi đi thẳng đến phòng bệnh VIP trên tầng cao nhất của khoa nội trú.
…
…
Trong phòng bệnh, Đổng Sinh đang uống bát canh gà, anh ta nhìn đôi chân bị chăn trên giường che phủ, thỉnh thoảng lại cựa quậy một chút, khuôn mặt không nhịn được nở nụ cười.
"Kẻ xông vào nơi này giết không tha, người đến là ai, đứng lại ngay!"
Lúc này bên ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng quát lớn của vệ sĩ.
Đổng Sinh cau mày lại, anh ta đặt canh gà xuống: "Chuyện gì thế?"
Một vệ sĩ vội vàng đi vào: "Thưa cậu chủ, có người muốn xông vào, nói là muốn gặp mặt anh".
"Gặp tôi?"
"Ai?"
Vệ sĩ trả lời: "Mạnh Hải, giám đốc chi nhánh ngân hàng Giang Thành".
"Là ông ta?", trong những năm Đổng Sinh ở ẩn sống cuộc đời an nhàn, thì anh cũng chú ý đến bản tin nhân tài trên toàn cầu.
"Mạnh Hải này tốt nghiệp đại học thủ đô, một năm trước được đánh giá là nhân vật có triển vọng tiếp nhận chức vị chủ tịch của ngân hàng Giang Thành nhất, ông ta đến tìm tôi làm gì?"
Đổng Sinh khó hiểu nói: "Cho ông ta vào đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!