Cần… thiệp mời không?
Câu này vừa nói ra, sắc mặt mỗi người ở đây đêu lộ ra vẻ nghi hoặc và kinh hãi, muốn ra vào khu biệt thự ven biển của tập đoàn Hoa Mỹ, chẳng lẽ còn có người có thể không cần thiệp mời?
Cũng chẳng phải là Thiên vương lão tử hay Sứ giả địa ngục, anh cho rằng anh có thể tàng hình biết bay à, muốn đi đâu thì đi đó? Lãnh Trầm giống như đang nghe thấy một câu chuyện vô cùng buồn cười, nên lập tức bật cười như phát điên.
Trên mặt của đám người Hoa Nhiên cũng nở nụ cười khinh bỉ.
"Vu Kiệt à Vu Kiệt, anh ở đây làm bộ làm tịch cái mẹ gì! Người không biết còn tưởng anh là phú hào giấu mặt, nhân vật tai to mặt lớn nào nữa đấy, anh thực sự cho là chỉ cần có khí phách một chút, khẩu khí ngạo mạn chút thì sẽ có người bị anh doạ à?"
"Người khác không quen anh, chẳng lẽ tôi còn không biết anh là cái loại gì à?", Lộ Tinh Hàn mở miệng vạch trần: "Anh chính là một tên nhà quê tầm thường nghèo kiết xác, đừng nói là anh, đến ngay cả anh trai của anh, cũng chẳng có tư cách dựa vào nhà họ Cao để mà bước chân vào đây".
Lãnh Trầm nheo mắt lại, trong lòng gã đã phán án tử hình cho Vu Kiệt rồi, gã quay ra nói với anh Lưu: "Anh Lưu, đừng đứng ngẩn ra đấy nữa, mau ra tay đi, đừng để cho cái loại trộm vặt này mở miệng tạo tạp âm cho quán bar nữa".
Loại người như hắn thì nên đánh chết tại chỗ.
Vừa nghĩ đến cảnh tượng hôm đó bị Vu Kiệt túm cổ áo ném thẳng vào trong hồ, cơn giận kia lại bốc thẳng lên đầu, gã hận không thể ngay lập tức băm vằm Vu Kiệt, đương nhiên, sẽ có người bên dưới ra tay, gã chỉ cần đứng bên cạnh quan sát là được.
Nhưng khiến cho gã bất ngờ là, anh Lưu không hề ra tay.
Các nhân viên bảo vệ đi theo gã đến đây người nào người nấy đều đứng yên tại chỗ, không có mệnh lệnh thì ai cũng không dám tự ý hành động.
Ngược lại, khi nghe thấy câu nói này của Vu Kiệt, vốn dĩ khí thế của anh Lưu đang bừng bừng lại đột nhiên biến mất tăm, thay vào đó là sự do dự.
"Anh Lưu, anh không nghe thấy tôi nói gì à?", Lãnh Trầm thấy gã không có bất cứ hành động gì liền bất mãn nói.
"Cậu câm miệng cho tôi".
"Anh Lưu, anh…".
Lãnh Trầm ngớ ra, tên đội trưởng đội an ninh này dám dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với mình, chẳng lẽ gã không muốn sống nữa à?
Đám người Hoa Nhiên cũng hơi sửng sốt.
Anh Lưu lấy máy bộ đàm ra, nói với đám nhân viên bảo vệ đứng canh giữ tại chỗ, sau đó xoay người đi ra khỏi quán bar gọi điện cho ông quản gia của khu biệt thự ven biển.
Đối với bất kỳ người nào bên ngoài giới này mà nói, muốn đặt chân vào đây đúng là cần phải có một tờ giấy mời, điều này quả thực không sai.
Nhưng đối với một số ông lớn có thân phận cao quý thì thiệp mời có thể có có thể không, lần trước gã đã từng thấy đích thân ông quản gia đã tiếp đón một ông lớn đến từ thủ đô vào đây, đến cả giấy mời cũng không có.
Hơn nữa người thanh niên bên trong này lại còn điềm tĩnh như vậy, điều này khiến anh Lưu không khỏi do dự, chẳng lẽ thân phận của anh ta không tầm thường.
Làm việc ở chỗ như thế này, đi nhầm một bước cũng có thể khiến cho bản thân mình rơi vào vực sâu vạn trượng, không dễ dàng gì tìm được một công việc với lương tháng năm mươi ngàn tệ, mà công việc chỉ cần coi cửa cho người ta, gã còn lâu mới dễ dàng vứt bỏ như vậy.
Để đảm bảo chắc chắn không xảy ra sai sót, anh Lưu bấm máy bộ đàm gọi cho ông quản gia.
"Tít tít tít…".
Sau một hồi nhiễu tín hiệu, ông lão vừa mới đưa Vu Kiệt đến đây rồi quay về trước cửa phòng họp để chờ đợi, nghe tiếng máy bộ đàm kêu liền lấy máy ra nghe.
"Nói!"
Anh Lưu dùng giọng nịnh nọt nói: "Ông quản gia, quầy rượu tầng hai có mấy vị cậu chủ của gia tộc hạng nhì và một người tên Vu Kiệt nảy sinh tranh chấp, tên Vu Kiệt kia không có thiệp mời, tôi… tôi nên làm thế nào…".
"Cái gì? Vu Kiệt!"
Ông lão giật mình sợ hãi.
Mấy tên nhãi của gia tộc hạng nhì này ăn gan hùm mật gấu rồi à? Chủ tịch cho bọn họ đến đây chơi là bởi vì nể mặt các bậc trưởng bối của gia tộc bọn họ, thế mà bọn chúng lại dám đi gây phiền phức cho khách quý của tập đoàn Hoa Mỹ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!