Chương 30: Tôi có cần giấy thông hành không?

Anh ấy chính là Vu Kiệt.

Hoa Nhiên rất ngạc nhiên.

Gã dán mắt vào đánh giá toàn thân Vu Kiệt từ trên xuống dưới, chẳng có thứ đồ nào giá trị hơn trăm tệ cả, rõ là toàn đồ rẻ tiền, đúng là một tên nhà quê tầm thường.

"Cẩm Tú, sao cô lại đi cùng với anh ta?", ngay sau đó Lộ Tinh Hàn cũng nhận ra Dương Cẩm Tú, biểu cảm trên mặt vô cùng kỳ quái, sáng sớm hôm nay cô ấy tự nhiên vô cớ xin nghỉ việc, lúc này lại xuất hiện ở đây cùng với Vu Kiệt.

Dương Cẩm Tú nhìn thấy Lộ Tinh Hàn cùng đám công tử bột ăn chơi trác táng này đi chung với nhau thì trong lòng có chút bất mãn, đứng ở bên cạnh Vu Kiệt nói: "Tôi ở đâu hình như chẳng có liên quan gì đến chị! Tôi đã xin nghỉ việc tại tập đoàn rồi".

"Càn quấy!"

Lộ Tinh Hàn mở miệng dạy đời: "Mau qua đây với tôi, Dương Cẩm Tú, đừng có đi cùng với cái loại tầm thường này, cẩn thận lại dây vào chuyện gì không đáng, nghe lời chị Lộ đi!"

"Chú còn lâu mới tầm thường, chú là người tốt, là anh hùng, chú còn lâu mới động tay động chân với tôi như cái tên kia, miệng chỉ biết phun phân, chị mà đi cùng với bọn họ thì mới dễ gây chuyện, chị Lộ, tôi thất vọng về chị quá".

Nghe Lộ Tinh Hàn đánh giá Vu Kiệt như vậy, Dương Cẩm Tú cuối cùng cũng đã nhìn rõ bản mặt thật của cô ta rồi.

"Cô…".

"Được rồi!", Lãnh Trầm ngắt lời nói: "Cô nương nhà người ta mặt dày mày dạn muốn đi chết chung với Vu Kiệt, ngăn cô ta làm gì? Họ Vu kia, hôm đó để mày may mắn trốn thoát được, hôm nay thù mới hận cũ cùng tính luôn một lượt đi".

Ngày hôm đó?

Vu Kiệt hỏi: "Ý của mày là hôm tao ném mày xuống hồ hả? Hình như cách đây cũng không lâu lắm! Xem ra trí nhớ của mày tệ thật, bị dạy dỗ xong lại quên ngay được như thế, chẳng lẽ còn muốn tao ném mày xuống hồ thêm lần nữa à?"

"Họ Vu kia, mày câm miệng cho tao".

Lời này vừa nói ra, đám người Hoa Nhiên đều nhíu mày lại.

Tên Vu Kiệt này, lại dám ném Lãnh Trầm vào trong hồ!!!

Nhục nhã quá đi mất!

Chẳng trách cậu chủ Lãnh lại như phát điên muốn băm vằm tên Vu Kiệt kia, hoá ra là vì nguyên nhân này, Lộ Tinh Hàn cảm thấy bi ai thay cho Vu Kiệt, tên này đúng là cứ thích đâm đầu vào chỗ chết.

Quả nhiên, có thằng anh thế nào thì sẽ có thằng em như thế!

Toàn là một lũ ngu ngốc.

"Cậu chủ Lãnh, đừng nói nhiều lời vô ích làm gì, gọi người đến đập chết hắn đi".

"Đúng đúng đúng, đập chết hắn".

Hoa Nhiên mở miệng nói, vẻ mặt Mạnh Như như đưa đám đồng ý.

Lãnh Trầm cười lạnh: "Họ Vu kia, mày đừng quên đây là chỗ nào, mày vẫn nghĩ đây là chỗ mà mày muốn làm gì thì làm à, tao nói cho mày nghe, ở đây ông là người dưới một người, trên vạn người, chỉ cần động một ngón tay thôi cũng đã đủ để nghiền chết mày rồi!"

"Thế sao?"

Vu Kiệt vẫn tỏ vẻ không tin, ở địa bàn của chị dâu lại có người dám coi trời bằng vung thế này.

Anh chẳng hề nhúc nhích, ngồi trên ghế sô pha trưng ra nụ cười chờ xem kịch: "Vậy tao cũng muốn chờ xem mày làm thế nào để nghiền chết tao, nào, tao đang đợi đây!"

"Được!"

Lãnh Trầm lấy điện thoại ra: "A lô? Anh Lưu".

"Ô, cậu chủ Lãnh à, tối nay anh chơi bên quán rượu thế nào? Vui không! Ông quản gia đã dặn dò hôm nay là ngày mà các cậu chủ của thành phố Giang Thành đi chơi, anh thích chơi thế nào thì chơi thế đó!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!