Vu Kiệt không nghĩ nhiều như vậy, chị dâu có thể cho anh một chỗ làm tạm thời thì tại sao anh lại không đi chứ.
Còn về phần làm việc gì thì đã không còn quan trọng nữa rồi.
Kể từ 5 năm trước, khi anh tự ý vượt biên để trả thù cho các anh em trong Lang Nha, và cuối cùng bị tòa án phán 5 năm trong ngục, thì Vu Kiệt đã nghĩ thoáng hơn về cuộc sống này rồi.
Anh đến Giang Thành ngoài việc đoàn tụ với anh cả, thì còn để báo tin các anh em trong Lang Nha đã chết trên chiến trường cho vợ con bọn họ ở Giang Thành biết.
Anh muốn cho vợ của Vương San biết rằng, chồng cô ấy chính là một anh hùng, chồng cô ấy đã hy sinh vì anh em, cũng là niềm tự hào của tổ chức đánh thuê Lang Nha!
Khoảng nửa giờ sau, Vu Sơn chở anh đến một tòa nhà sang trọng.
Đây là tập đoàn châu báu nhà họ Cao!
"Thế nào, khí thế không!", Vu Sơn nói một cách đầy tự hào.
Vu Kiệt ngẩng đầu lên, anh hơi kinh ngạc: "Đây là công ty của nhà chị dâu hả?"
"Ừ, tập đoàn trang sức vô cùng nổi tiếng, anh không nói dối cậu đâu! Chỉ cần có anh ở đây, thì thành phố Giang Thành này sẽ có chỗ cho cậu đứng!"
Vu Kiệt cười nhẹ: "Cảm ơn anh!"
"Haiz, anh đã nói không cần cảm ơn mà, nếu cậu nói thêm một câu cảm ơn nữa thì anh sẽ giận thật đấy!"
Vu Sơn giả vờ tức giận cau mày.
"Được! Vậy em sẽ không cảm ơn anh nữa!"
"Như thế mới phải chứ, nào, để anh đưa cậu vào".
Nói xong thì Vu Sơn dẫn anh đi vào tòa nhà, sau đó đến phòng nhân sự ở tầng bốn.
Vừa bước vào cửa thì làn gió điều hòa se lạnh đã ập tới, đây chắc chắn là liều thuốc cứu mạng trong mùa hè nóng nực này, cảm giác vô cùng sảng khoái.
"Này, đây không phải là ông chồng vô dụng của giám đốc Cao hả? Tại sao anh ta lại đến đây?"
"Tôi cũng không biết, anh ta dẫn theo một thằng nhóc khố rách áo ôm đến đây, đừng nói cũng là dân quê đấy chứ!"
"Có thể lắm, nhìn bộ dạng như nhà quê lên phố thế kia, đúng là ô nhiễm không khí".
Xung quanh có những bình luận khó coi vang lên.
Vu Sơn chỉ mải tìm văn phòng làm thủ tục nhận chức cho em trai nên không để ý, nhưng Vu Kiệt lại nghe rõ mồn một.
Tên ở rể...
Vô dụng!
Anh nắm chặt tay lại, thầm thở dài trong lòng, tuy rằng nhà họ Vu bọn họ xuất thân là nông dân, nhưng bố mẹ trước khi mất đã nói, là người phải biết ngẩng cao đầu, tại sao anh cả…lại đi ở rể chứ!
Thôi bỏ đi.
Vu Kiệt không muốn nói nhiều, có thể anh cả rất yêu chị dâu?
Hai người bọn họ cũng đã sinh được một cô con gái rồi, anh lắm chuyện cũng không tốt.
"Này, vào đi! Vu Kiệt...", trong phòng làm việc, một người phụ nữ mặc váy đen thờ ơ bước ra.
"Vâng".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!