"Bịch!"
Dương Cẩm Tú tốn sức ba trâu bốn hổ, cuối cùng giãy ra được, cô ta vội vàng dùng hết sức lực đẩy Mạnh Như ra.
Mạnh Như lập tức ngã ngồi trên đất.
Gã ta xiêu xiêu vẹo vẹo, căn bản không khống chế được sự cân bằng của cơ thể.
Một cái đẩy này chắc chắn đã khiến gã ta xấu mặt trước mọi người.
Không ít người vây xem đều cong môi cười.
Mạnh Như đã cảm nhận được sự nhục nhã này một cách sâu sắc, một con đàn bà chơi bời trong quán bar thì giả bộ thuần khiết cái gì chứ!
"Mẹ nó!", gã ta trừng mắt trợn mày, sau đó đứng dậy từ trên mặt đất. Giơ tay hung dữ đánh Dương Cẩm Tú.
"Bốp!"
Một cái tát vang dội vang lên, để lại dấu tay hồng trên mặt.
Dương Cẩm Tú lùi về phía sau một bước, đau đớn nóng rát tựa như thanh kiếm dài đâm thẳng vào trái tim cô. Từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên cô bị người ta đánh!
Cô ngây ngẩn cả người.
Mạnh Như chửi ầm lên: "Mày là cái đồ gái điếm! Ông đây để ý tới mày thì đó là phúc tu luyện tám đời nhà mày đấy! Giả vờ trong sáng cái mẹ gì! Mày cũng không chịu nhìn lại bản thân xem là loại gì, tới đây không phải là để cho những cậu chủ như chúng tao chơi đùa hay sao?"
Nói xong thì gã ta lại vung tay lên, gian ác duỗi tay về phía Dương Cẩm Tú: "Không dám phản kháng rồi hả! Có ti tiện không hả? Tát mày một cái mày mới chịu ngoan ngoãn, hôm nay ông đây không cho mày biết biết rõ sự lợi hại của đàn ông, thì ông đây không mang họ Mạnh..."
Bị rượu làm cho choáng váng, đầu óc gã ta giờ đây đã mất hoàn toàn lý trí. Lòng dạ bị dục vọng gian ác che phủ.
Gã ta bắt lấy bả vai Dương Cẩm Tú, trong miệng phát ra tiếng cười dâm tà, cơ thể không kiềm chế được tiến lên phía trước, ngày càng áp sát lại.
Nhưng!!!
Ngay khi gã ta vừa định tiến thêm thêm gần một bước nữa thì có một bàn tay vung tới.
"Bốp!"
Mạnh Như bay ngược ra ngoài, bay ra xa vài mét, khóe miệng rỉ ra một tia máu, trên mặt còn có dấu tay rõ mồn một.
Vu Kiệt... tới rồi!
"Chú... chú..."
Dương Cẩm Tú hơi giật mình, sau khi nhìn thấy rõ người ra tay là ai thì cô lập tức phản ứng lại từ trong đau đớn. Cô thật sự vui mừng.
"Chú, thật sự là chú. Chú ở đây, thật sự tốt quá rồi..."
Vu Kiệt quay đầu lại thản nhiên nói: "Tôi còn tưởng rằng cô bị bắt đi đâu rồi chứ, không ngờ lại gặp cô ở chỗ này".
Dương Cẩm Tú cười xấu hổ: "Khiến cho chú phải lo lắng rồi, ngày đó anh của tôi đến bảo vệ tôi, vì vậy..."
"Không bị sao là tốt rồi, đi thôi!"
"Đi?"
Vu Kiệt vừa nói xong thì Mạnh Như cách đó mấy mét giống như con gián đánh không chết lại đứng lên từ trên mặt đất.
Gã ta bụm gương mặt đỏ bừng, mặt mày dữ tợn, hai mắt nhìn chằm chằm vào Vu Kiệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!