Chương 28: Say rượu

Dương Cẩm Tú mang theo tâm trạng lo lắng không yên rời khỏi bãi đỗ xe, tới thang máy lên quán bar trên tầng hai.

Dưới bầu trời đêm ở bờ biển, một ngọn đèn đường chiếu sáng mặt biển, sóng nước sáng như bạc từng đợt ập tới, khiến mặt biển lăn tăn, gió biển cũng nương theo đó thổi tới.

Ở bờ biển hầu như toàn là những người trẻ tuổi thích lướt sóng, bọn bọ đang ngồi vây quanh đống lửa, vừa nướng đồ vừa nói chuyện phiếm.

Còn người trong quán rượu, nếu so với số lượng người ngoài bờ biển thì nhiều hơn gấp đôi. Vì dù sao có thể tới đây đều là cậu ấm nổi danh trong giới ở Giang Thành.

Sau mấy phút, Dương Cẩm Tú đi vào quán bar!

Tìm một người ở nơi lớn thế này thì thật sự không dễ.

Nhưng không có cách nào khác, Dương Cẩm Tú đành phải tìm từng chỗ một. Nếu không tìm thấy Vu Kiệt thì cô chỉ có thể quay về Ninh Thành.

Lúc này Hoa Nhiên cũng dẫn Mạnh Như đến quán bar. Dựa theo hàng ghế ngồi đã đặt trước, bọn họ nhìn thấy Lãnh Trầm đang ngồi bắt chéo hai chân trên ghế salon, tay đang vân vê một ly rượu vang. Bên cạnh đương nhiên cũng có một người đẹp trang điểm cực kỳ thanh thuần, dáng người vô cùng quyến rũ.

"Anh Lãnh, nhóm anh Hoa đã đến...", Lộ Tinh Hàn tựa như thổi hơi nói bên tai Lãnh Trầm.

"Uầy..."

Ba cậu ấm chưa từng trải đời đi theo Hoa Nhiên tới đây, vừa nhìn thấy Lộ Tinh Hàn thì ánh mắt lập tức sững sờ.

Vẻ đẹp này!

Vóc người này!

Ngay cả một vài ngôi sao lớn và người mẫu cực kỳ nổi tiếng cũng không bằng được cô ta, nếu có thể cùng cô ta hưởng thụ một đêm, thì có tốn bao nhiêu tiền cũng cam lòng.

Đáng tiếc đây lại là con mồi mà Hoa Nhiên đã nhắm trúng.

Đồng thời ánh mắt Lộ Tinh Hàn nhìn Hoa Nhiên cũng tràn đầy tính xâm lược, gã là cậu chủ nhà họ Hoa, gia tộc hạng hai ở Giang Thành, có cùng đẳng cấp với Lãnh Trầm. Nếu có thể gả vào nhà họ Hoa thì cả đời này có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý rồi!

May mắn cô ta nịnh nọt được Lãnh Trầm, nếu không hôm nay sẽ không có được cơ hội này.

Lãnh Trầm chậm rãi mở mắt: "Anh Hoa đến rồi hả, Mau ngồi đi! Phục vụ, cho năm chai Whiskey".

Gã vỗ tay một tiếng, phục vụ quán bar vội vàng mang năm chia Whiskey cao cấp nước ngoài đã chuẩn bị trước đó lên. Lãnh Trầm lấy một chai ra, rót đầy năm ly trước.

Hoa Nhiên ngồi vào vị trí đối diện gã: "Hôm nay anh Lãnh đúng là có nhã hứng, sao lại muốn mời tôi uống rượu thế? Chắc không phải đã theo đuổi được người đẹp của tập đoàn Cao Thị, chủ tịch Cao Vũ Xương kia rồi chứ?"

Lãnh Trầm cười ngượng, gã xua tay nói: "Đừng nói nữa, hai ngày nay tôi bị em trai của thằng ở rể nhà Cao Vũ Xương làm phiền muốn chết rồi, nào có rảnh rỗi theo đuổi Cao Vũ Xương chứ!"

"Em trai của thằng ở rể đó?", Hoa Nhiên dừng một chút, sau đó hỏi: "Em trai của tên vô dụng Vu Sơn hả?"

"Đúng rồi!"

Ánh mắt Lãnh Trầm lạnh xuống.

"Vậy sao? Tôi muốn nghe xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Thằng em trai của một tên vô dụng mà còn dám động vào ông lớn như anh Lãnh. Thế Cao Vũ Xương không sợ đắc tội nhà họ Lãnh à?", Hoa Nhiên hỏi ngược lại, trong lòng gã tràn đầy vẻ khinh thường, gã đã khó chịu với tên ở rể ăn cơm chùa ở nhà họ Cao từ lâu rồi. Giờ vừa nghe là em trai của anh ta đắc tội với Lãnh Trầm, thì Hoa Nhiên lập tức tỏ thái độ muốn đánh đấm một phen.

"Bỏ đi, loại tôm tép mà thôi. Hơn nữa sáng sớm thằng oắt này còn chạy trốn mất, bây giờ không biết đang ở đâu..."

"Chạy trốn hả?"

Lộ Tinh Hàn vừa thấy có có cơ hội mở miệng thì lập tức nói tiếp: "Đúng vậy anh Hoa, cái tên Vu Kiệt gây hấn với anh Lãnh xong thì sáng sớm hôm nay đã đưa thư từ chức, rồi chạy mất hút. Đến bây giờ cũng không thấy bóng dáng đâu, chắc hẳn là sợ bị anh Lãnh xử lý rồi".

"Cái gì?"

Hoa Nhiên cười ha hả: "Sợ tới vậy sao! Quả nhiên là đồ vô dụng, giống y anh trai của nó, đều cực kỳ vô dụng. Anh Lãnh, chúng ta uống rượu đi, chớ tức giận vì hạng tầm thường như thế, sẽ ảnh hưởng tâm trạng của anh em chúng ta".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!