Chương 26: Đây là thuốc thần

Nếu như có người hiện giờ chụp lại những biểu cảm của tất cả mọi người ở đây rồi tung lên mạng thì nhất định tin này sẽ hot lắm.

Đúng là kinh ngạc quá đi! Thật không thể tưởng tượng được.

Đây là cuộc sống của người có tiền sao? Ông anh à! Anh có lái xe đi xe Rolls Royce đến đón mà còn nói thiếu tiền sao? Đúng là trò cười.

Bất luận người khác như thế nào, nhưng Lưu Cường lúc này đều không dám thở mạnh. Toàn thân hắn như trôi dạt trên mây, bất cứ lúc nào cũng rơi xuống đất được. Hắn hận nỗi không thể lập tức tìm lỗ mà chui xuống.

Con xe Audi đểu kia thì làm sao so sánh được với Rolls Royce?

Vu Kiệt nhìn người già đó một cái, gật đầu nói: "Xem ra tối nay bày hàng ở đây không có thu hoạch gì rồi, phiền ông lên xe đợi tôi trước, tôi thu dọn một chút".

"Vâng thưa cậu Vu! Bữa tiệc ở biệt thự Hải Cảnh vẫn chưa bắt đầu, cậu cứ từ từ không cần vội", nói xong người già đó quay về chỗ ngồi, đợi Vu Kiệt lên xe.

Biệt thự Hải Cảnh…

Bốn chữ này lại một lần nữa khiến Lưu Cường kinh hãi.

Vu Kiệt đứng lên rồi gấp vải trắng nhét vào trong ngực. Anh đang định rời đi thì trong đám người đột nhiên vang lên giọng nói của một người.

"Người anh em! Xin dừng bước", Đổng Sinh vẫy tay nói.

Vu Kiệt nhìn lại rồi dừng bước chân, hỏi: "Có chuyện gì không?"

Đổng Sinh khẽ cười nói: "Tất nhiên là có việc rồi, tôi muốn hỏi mua một lọ thuốc".

Lúc này Lưu Cường cạn lời… Thật sự có người đến mua thuốc sao?

"Người anh em, kể cả có tiền thì cũng không cần thiết phải biến mình thành kẻ ngốc như vậy chứ? Nếu đúng là thuốc thần chữa bãi liệt thì ai lại mang lên phố bán thế này?", Lưu Cường thầm nghĩ nhưng không dám nói ra. Dù sao thì xe Rolls Royce để ở kia rồi nên hắn cũng không có gan đi gây gổ vào người có tiền. Hắn đoán Vu Kiệt vì muốn trải nghiệm cuộc sống nên mới lấy vài lọ thuốc ra chơi vậy thôi.

Tiếc là có kẻ ngốc mắc câu rồi.

Vu Kiệt không thể ngờ rằng, mình vừa định đi thì lại có khách hàng.

Anh lấy ra một lọ thuốc rồi nhìn Đổng Sinh nói: "Chân này bị gãy vào ba năm trước phải không?"

Lúc này Đổng Sinh sắc mặt biến đổi: "Sao…Sao anh biết?"

Lưu Cường thầm nghĩ: "What! Bại liệt bao lâu mà anh ta cũng nhìn ra được, không phải người này là diễn viên đó chứ?"

Vu Kiệt thản nhiên nói: "Hai chân bại liệt thì diện mạo cũng sẽ có sự thay đổi, đây là điều được nói rõ trong Đông y, vì vậy mà tôi có thể nhìn ra được cũng không có gì là lạ cả. Vừa hay tôi có lọ thuốc vừa chế ra chưa quá ba tiếng, anh cứ dùng là được. Nhưng mới đầu chỉ có thể cử động ngón chân thôi, sau 24 tiếng mới có thể đứng lên đi lại được".

Trương Ngọc hai tay chắp hông, hỏi: "24 tiếng ư? Vậy thì không được, nếu như uống thuốc mà cơ thể xảy ra vấn đề gì, lúc đó anh chạy rồi thì chúng tôi tìm kiểu gì?"

"Cô có thể chọn không mua mà", Vu Kiệt không giỏi buôn bán và càng không giỏi hạ thấp tự trọng của mình để cầu xin người khác mua hàng.

"Anh…".

"Lui xuống đi", Đổng Sinh quát một tiếng.

"Cậu chủ, tên lừa đảo này…", Trương Ngọc muốn phản bác lại nhưng khi thấy Đổng Sinh nói với giọng nghiêm khắc thì cô ta lập tức không dám nói thêm.

Đổng Sinh quay đầu lại xin lỗi: "Xin lỗi người anh em! Người giúp việc của tôi không biết nói năng. Tôi muốn mua lọ thuốc này, xin hỏi bao nhiêu tiền vậy?"

Từ việc Vu Kiệt có thể nhìn ra mình bị liệt mấy năm, Đổng Sinh có thể đoán ra người này không hề đơn giản.

Ba năm liên tiếp ngồi trên xe lăn, có lúc nào anh ta không muốn được đứng lên đi lại đâu. Cơ hội trước mắt như này, anh ta không thể bỏ qua được.

Vu Kiệt ngẫm nghĩ chút, giơ năm ngón tay lên nói: "Năm mươi ngàn tệ".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!