Vu Kiệt ngẩng đầu lên thì nhìn thấy người đàn ông trung niên tai to mặt lớn ở trong xe.
"Có duyên thì tất có người mua, không có duyên không ai mua thì cũng là tổn thất của họ".
"Tổn thất?", Lưu Cường cười hì hì. Hắn mở cửa xe ra, xuống xe rồi ngồi ở trước sập hàng của Vu Kiệt.
"Có hai lọ thuốc mà đòi nói là tổn thất ư? Nhóc con! Mới lần đầu ra ngoài kiếm sống thì khiêm tốn chút, nếu không bị người ta đánh chết thì đừng trách xã hội tàn khốc. Theo tao thấy, mày mau cầm hai lọ thuốc này của mày đi đi, mất mặt quá. Mày không biết ngại à?"
Lưu Cường cũng ra ngoài bán hàng vỉa hè, hắn bán hoa quả trên phố, lợi nhuận cũng nhiều hơn những cửa hàng hoa quả. Chỉ có điều, không ngờ hôm nay đến muộn là bị người khác chiếm mất chỗ. Mà đối phương còn là thằng nhóc bán thuốc giả nữa.
Vu Kiệt thản nhiên nói: "Tôi bán thuốc là việc của tôi, liên quan gì đến anh".
"Không liên quan đến tao?", Lưu Cường xắn tay áo lên nói: "Sao lại không liên quan đến tao? Ngộ nhỡ người trên phố này mua thuốc của mày rồi xảy ra chuyện thì những người bán đồ vỉa hè như chúng tao cũng bị mày làm liên lụy thôi".
"Phải đấy, trên đời này làm gì có thuốc nào là trị được bại liệt, đừng làm trò cười cho người khác nữa".
"Mau cút đi! Tránh để xảy ra chuyện lại làm liên lụy đến bọn tao".
"Phải đấy! Cút đi".
"…", Lưu Cường dẫn đầu gây chuyện, những chủ sập hàng vỉa hè ở xung quanh cũng nói theo với giọng điệu sắc bén.
Những người đi đường cũng bị thu hút bởi những tiếng cãi vã này, rõ ràng là chuyện cướp địa bàn đây mà.
Nhưng cũng đúng, để một người bán thuốc giả bày sập hàng ở đây, không ảnh hưởng đến việc kinh doanh của người khác mới là lạ? Có câu "Chặn đường làm ăn của người khác cũng giống như việc giết người vậy, ai có thể chịu được?"
Lúc này, trong nhóm người trên phố, có một đôi nam nữ khí chất khác người cũng chầm chậm tiến lại đây.
Người con trai hai chân tàn phế ngồi trên xe lăn, sắc mặt anh ta buồn phiền, không nhìn ra niềm vui nào của cuộc sống cả. Còn người con gái đẩy xe lăn chính là Trương Ngọc
- nữ trợ thủ của người con trai. Theo như cách xưng hô trong gia đình thì cô ta là "người giúp việc".
"Cậu chủ! Nơi này ồn như vậy, rốt cuộc chúng ta đến đây làm gì? Chẳng phải cậu thích nơi yên tĩnh sao?", Trương Ngọc bị nhóm người ồn ào kia làm cho khó chịu, cô tò mò hỏi.
Đổng Sinh sắc mặt tái nhợt, khẽ nhếch mắt lên nói: "Cứ ru rú trong nhà bao nhiêu năm rồi, khó khăn lắm mới tìm được cơ hội ra ngoài trải nghiệm cuộc sống cũng hay mà. Hơn nữa, biết đâu tôi có thể tìm được "thuốc tiên" chữa được hai chân của tôi".
"Gì cơ?", Trương Ngọc ngây người ra, cố gắng không bật cười, sau đó cô ta mới nói: "Cậu chủ hài hước quá đi! Ở cái nơi nghèo nàn này thì làm gì có thuốc tiên chứ? Mấy năm nay ông chủ mời vô số chuyên gia trong và ngoài nước đều không chưa được hai chân của cậu, lẽ nào trên đường phố này lại chữa được sao? Sao có thể chứ?"
Cô gái này đúng là thẳng tính, nói năng cũng thẳng thắn. Phát ngôn mà chẳng động não gì cả, nói một câu mà như động vào nỗi đau của Đổng Sinh.
Là cậu chủ của một trong bốn gia tộc lớn ở Giang Thành, anh ta được coi như cục cưng trong gia tộc. Nhưng chỉ vì mấy năm trước vui chơi bị gãy hai chân, đến giờ không thể đứng dậy đi lại được.
Thời gian trôi qua rất nhanh, đến giờ anh ta đã thay đổi rất nhiều. Không còn nụ cười của thời niên thiếu, trong nụ cười gượng gạo hiếm có đều là sự ưu sầu phiền não.
Trương Ngọc đột nhiên cứng họng, nhận ra mình đã nói sai nên vội nói với vẻ áy náy: "Xin lỗi cậu chủ! Tôi không có ý đó, xin lỗi, Ngọc Nhi sai rồi…".
"Không sao đâu! Có lẽ cô nói đúng, quả thật là tôi nghĩ nhiều quá rồi. Thôi bỏ đi, bao nhiêu năm nay tôi cũng chấp nhận thực tế bị tàn phế rồi, việc gì phải cố gượng nữa…".
Đổng Sinh khó lòng chấp nhận nhưng không thể không đón nhận hiện thực.
Nếu có cơ hội… Thật sự có cơ hội đó… Anh ta phải trả bất cứ giá nào cũng muốn đứng lên được.
Đúng lúc này, tiếng quát lớn vang vọng ở góc phố.
"Tên bán thuốc giả này, có nghe thấy gì không hả? Mau mang thuốc chữa bại liệt của mày đi đi".
"Mau cút đi, đừng làm liên lụy đến bọn tao".
"Cút…".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!