Chương 24: Bày sạp trên vỉa hè

Dương Cẩm Tú vội vàng rời khỏi tập đoàn, đầu tiên là trở về ký túc xá của nhân viên, nhưng đến hành lý của mình cô còn chưa kịp thu dọn mà đã đi thẳng đến gõ cửa phòng của Vu Kiệt.

"Rầm rầm rầm!"

"Rầm rầm rầm!"

Liên tục đập cửa mười mấy lần nhưng bên trong phòng không hề có động tĩnh gì cả.

Là thật.

Dương Cẩm Tú chắc chắn Vu Kiệt đã xin nghỉ việc rồi.

Chú này, sao lại xin nghỉ việc chứ!

Cô còn chưa kịp nói lời cảm ơn người ta nữa, không được, nhất định phải đi tìm bằng được chú, ngộ nhỡ chú thực sự chạy đến Ninh Thành tìm mình thì sao, không phải là lãng phí thời gian và mất công sao?

Chú này cứng đầu quá.

Dương Cẩm Tú đột nhiên nhớ đến, mới rồi Lộ Tinh Hàn còn nói anh trai của chú ấy là chồng của CEO, mặc dù chỉ là con rể ở rể nhưng ít nhiều cũng là người có thân phận địa vị, tại sao chú không có việc gì lại chạy đến làm nhân viên quét dọn?

Dương Cẩm Tú không thể hiểu nổi, cũng không nghĩ ra được lý do, lại càng không muốn suy nghĩ nhiều về vấn đề này, nói tóm lại, bây giờ việc mà cô muốn làm đó là tìm được Vu Kiệt.

Cô lấy điện thoại di động ra: "Anh!"

"Haiz, lại làm sao, anh trai của em đang chuẩn bị rời khỏi Giang Thành đi đến một thành phố khác để tán gái đây, có việc gì hả", sau khi đưa Dương Cẩm Tú đến tập đoàn, Dương Kiếm đang rất nóng lòng rời khỏi đây.

"Đừng đi nữa, ở lại đi, anh đưa chiếc Lamborghini kia cho em, em phải đi tìm người".

"Tìm ai?", Dương Kiếm giật mình.

"Anh không cần biết, cứ đưa xe cho em là được".

"Được rồi! Coi như kiếp trước anh nợ em, cứu em một mạng rồi còn phải mất thêm một chiếc siêu xe, haiz, đúng là gia môn bất hạnh".

Cúp máy xong, Dương Kiếm chỉ đành phải quay đầu xe lại.........

Mà trong lúc tất cả mọi thế lực đang ra sức tìm kiếm thông tin về Vu Kiệt thì anh lại tìm thuê được một căn chung cư khá ổn.

Đặt cọc hai ngàn tệ, thanh toán một tháng cọc một tháng, trong túi anh còn dư lại một ngàn tệ, sau khi anh mua một số đồ dùng hàng ngày và chiếu ngủ thì trên người Vu Kiệt chỉ còn lại có bốn trăm tệ.

Buổi chiều, ngồi trong căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, Vu Kiệt lấy chiếc điện thoại đã bị tắt máy từ rất lâu trước đó, cắm sạc pin, sau đó cũng không để ý đến tin nhắn báo trong điện thoại mà bắt đầu ngồi tĩnh toạ trên đất.

Đây là thói quen trong sinh hoạt hàng ngày mà anh không bao giờ bỏ.

Đồng thời, việc này cũng giúp anh có thể suy nghĩ vấn đề.

Vẫn còn dư bốn trăm tệ, chỉ mua được một ít thuốc đông y rẻ tiền, sư phụ từng nói, giả sử có một ngày, người thầy thuốc bị rơi vào hoàn cảnh éo le đến mức trên người không còn một xu thì có thể điều chế thuốc rồi bán lại cho người hữu duyên, nhưng nếu như không phải trường hợp vạn bất đắc dĩ thì nhất quyết không được dùng nó làm kế sinh nhai.

Chữa bệnh cứu người, cứu vớt chúng sinh chính là bổn phận của một người thầy thuốc mà không phải là dùng nó để kiếm tiền.

Câu nói này là lời dặn dò của Đệ nhất thánh thủ đương thời, cũng chính là sư phụ của Vu Kiệt, hiện giờ đang bế quan cùng với Võ thánh, người đã truyền dạy võ đạo cho anh.

Vu Kiệt lúc này cũng coi như đã lưu lạc đến bước trên người không còn một xu rồi, cho nên không tính là phá giới, anh nhanh chóng lục tìm trong đầu mình tên các loại linh đan diệu dược.

"Ngẫu liên tán!"

Là một loại thuốc thần kỳ có tác dụng chữa trị cực nhanh các loại bệnh bại liệt.

Bốn trăm tệ, vừa đủ để mua được nguyên vật liệu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!