Màn đêm dần trôi qua trong sự ồn ào náo nhiệt.
Tia nắng bình minh ló dạng nơi chân trời, Vu Kiệt thức dậy trong căn phòng của khách sạn.
Hành lý của anh chỉ có mấy bộ quần áo, vô cùng đơn giản.
Đêm qua sau khi rời khỏi khu ký túc dành cho nhân viên của tập đoàn đá quý Cao Thị, anh liền đi đến khách sạn này để nghỉ tạm một đêm.
Anh thức dậy rồi đi đến bên cạnh đầu giường đứng một lúc thật lâu, trên mặt Vu Kiệt lộ vẻ mông lung, từ nay về sau… nên đi đâu về đâu đây?
Anh không biết phương hướng của cuộc đời mình ở đâu, sau khi giải ngũ trở lại thành phố Giang Thành, đối với anh mà nói đây chính là bước ngoặt của cuộc đời mình, nhưng anh lại không biết phải đi về phía trước thế nào.
Thôi bỏ đi, kiếm chút tiền trước đã!
Anh hùng cũng có lúc phải vì mấy đấu gạo mà khom lưng cúi người.
Nghĩ vậy, Vu Kiệt thu dọn hành trang của mình đi đến bệnh viện gần nhất.
"Xin chào, tôi tới đây để bán máu", Vu Kiệt tìm đến phòng bán máu nói.
Người tiếp anh là một y tá thực tập: "Anh đăng ký vào đây, đợi chút nữa sẽ có người đưa anh đi kiểm tra sức khoẻ, kết quả kiểm tra phù hợp thì có thể lấy máu".
"Được".
Sau khi điền xong bảng đăng ký, Vu Kiệt đứng ngoài cửa đợi khá lâu, sau đó khoảng năm phút có một y tá bước đến dẫn anh đi kiểm tra sức khoẻ.
Mất hơn một tiếng làm các thủ tục kiểm tra, nhóm máu và kết quả kiểm tra sức khoẻ của Vu Kiệt thể hiện anh đủ điều kiện để hiến máu.
Cho nên cô y tá phụ trách tiếp anh lúc nãy lấy bảng đăng ký của Vu Kiệt ra.
"Ý? Chị Lưu, nhóm máu này…".
Nhưng khi cô y tá nhìn thấy nhóm máu của anh thì bất ngờ sửng sốt.
"Có chuyện gì vậy?", bác sĩ phụ trách lấy máu từ trong phòng xét nghiệm đi ra, nhìn vào nội dung kết quả xét nghiệm thì cũng bị giật mình.
"Nhóm RH âm tính!", vị bác sĩ hít một hơi khí lạnh, đây là nhóm máu cực hiếm trên thế giới, hiện tại ngân hàng máu trên cả nước đều chẳng còn mấy nữa.
"Hả…".
Thấy phản ứng của bọn họ, Vu Kiệt hơi nhíu mày: "Máu của tôi… có phải không lấy được không?"
Anh cũng biết tính đặc thù trong nhóm máu của mình, cho dù lấy được máu rồi hình như cũng không có mấy tác dụng.
Nhưng ngay giây tiếp theo, phản ứng của bác sĩ gần nhủ phủ nhận hoàn toàn sự suy đoán của anh.
"Không không không, không phải, nhóm máu của anh rất hiếm, bệnh viện của chúng tôi vô cùng cần, tôi sẽ xin chỉ thị của viện trưởng để cho anh một cái giá khiến anh hài lòng nhất, chỉ là tôi có một yêu cầu nho nhỏ, không biết anh có thể đồng ý với chúng tôi không?"
"Cái gì?", có thể lấy máu là được, bây giờ Vu Kiệt đang thiếu tiền, chỉ cần cầm được tiền thì anh có thể dựa vào bản lĩnh của mình để bào chế mấy loại thuốc Trung y mang đi bán.
May mà lúc mới ra anh đã nghe được thông tin, chính phủ đã cho phép mở sạp hàng bán thuốc bên lề đường, quy định mới này vô hình chung đã giúp cho tình hình hiện tại của anh rất nhiều.
"Ừm… anh có thể bán nhiều một chút không, lượng máu trong ngân hàng của chúng tôi đã không còn nhiều nữa rồi, được… được không?"
"Được, không thành vấn đề".
Vu Kiệt đồng ý một cách sảng khoái, cơ thể anh vốn rất khoẻ mạnh, lại thêm hiện nay anh đã là một cao thủ sử dụng ám kình cho nên có lấy thêm chút máu cũng không gây anh hưởng gì lớn đến anh.
"Vâng, cảm ơn anh quá".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!