Chương 20: Sóng gió ập tới

Vu Sơn đờ đẫn tại chỗ, đôi mắt rưng rưng như muốn khóc.

"Em tôi…", anh ta giơ tay lên dùng vạt áo lau khóe mắt rồi đứng dậy.

"Anh định đi đâu?", Cao Vũ Xương vội hỏi.

"Anh đi tìm chú ấy! Vợ à, em nên xin lỗi chú ấy một câu", Vu Sơn nói với giọng nghiêm túc.

"Xin lỗi? Dựa vào gì mà tôi phải xin lỗi", Cao Vũ Xương xuất thân con nhà giàu, cô ta luôn nghĩ mình thân phận cao quý, kể cả có sai thì cũng không bao giờ nhận lỗi.

"Lẽ nào em không phải xin lỗi sao?", Vu Sơn hỏi lại với vẻ khó hiểu.

"Vu Sơn! Anh đừng quên anh chỉ ở rể nhà họ Cao, ai cho anh dùng kiểu nói đó nói chuyện với tôi hả? Rõ ràng là em trai anh không giải thích rõ ràng rồi rời đi luôn, vậy mà còn trách tôi sao?"

"Vậy em từng cho chú ấy cơ hội giải thích không?", câu hỏi này như khiến Cao Vũ Xương cứng họng và không biết nói gì. Cô ta từng cho Vu Kiệt cơ hội không?

Từ đầu đến cuối, những lời mà cô ta nói với Vu Kiệt chỉ có một ý duy nhất, đó là… Xin lỗi… Phải xin lỗi!

Đối phương là khách quý của nhà họ Cao, vì vậy đối với cô ta mà nói, một kẻ cặn bã vừa mới ra tù như Vu Kiệt ngoài xin lỗi ra thì không còn cách nào khác.

Đột nhiên lúc này cô ta mới phát hiện ra, trong hoàn cảnh đó mình đã quá hà khắc và không biết đạo lý gì cả. Nhưng như thế thì đã làm sao, mình là cô chủ của nhà họ Cao cơ mà, sai thì đã sai rồi.

"Anh không được đi", Cao Vũ Xương quát Vu Sơn.

Vu Sơn coi như không nghe thấy gì mà mở cửa phòng ra.

"Anh quay lại cho tôi, anh đi như vậy có khác gì tát vào mặt Cao Vũ Xương tôi? Anh muốn nhà họ Cao mất mặt có phải không, anh cút về cho tôi".

"Cao Vũ Xương!", Vu Sơn đi ra cửa lớn rồi dừng ở hành lang, trầm giọng nói: "Chúng ta làm vợ chồng tám năm rồi, từ lúc bước chân vào cánh cửa của nhà họ Cao, tôi tự nhủ mình không làm bất cứ chuyện gì có lỗi với cô. Vì vậy, mong cô coi tôi như con người bình thường được không? Tôi chỉ muốn nói một lời xin lỗi với em trai mình mà thôi", nói xong anh ta kiên quyết rời đi.

"Anh…Được lắm Vu Sơn, có bản lĩnh thì anh đừng có quay lại, đừng bao giờ quay lại nữa…", giọng nói cô ta không ngừng văng vẳng trong phòng nhưng tiếc rằng Vu Sơn không giống như trước nữa. Anh ta đã không còn nghe theo "mệnh lệnh" của vợ nữa mà cứ thế rời đi.

Và lúc này đây, giọt nước mắt không biết từ lúc nào rơi xuống từ khóe mắt của Cao Vũ Xương.

Rời khỏi nhà họ Cao, Vu Sơn vội lái xe đến ký túc xá nhân viên của tập đoàn.

Dường như trên đường đi anh ta cứ phóng tít mù mà không ngừng nghỉ. Cuối cùng, sau nửa tiếng anh ta đã đến ký túc xá nhân viên. Nhưng lúc anh ta đến nơi thì ký túc xá của Vu Kiệt trống không. Những đồ dùng bên trong đều được đặt ngay ngắn, dường như chưa từng có người sống ở đây.

Vu Kiệt… Đã đi thật rồi…

Anh ta vội lấy điện thoại ra gọi cho Vu Kiệt nhưng… Nhận lại đều là những tiếng tút tút.

"Bụp", một giây sau đó là tiếng cúp điện thoại.

Biểu cảm trên mặt Vu Sơn thay đổi, anh ta lại gọi tiếp nhưng đầu dây bên kia chỉ truyền lại một câu: "Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện tắt máy".

Tắt máy rồi sao… Đến điện thoại cũng không nghe nữa?

Và rồi Vu Sơn ngồi trước cổng ký túc xá nhân viên, nước mắt không ngừng rơi xuống rồi cứ vậy khóc thút thít như một đứa trẻ.

"Em trai…".

"Chắc là em thất vọng về anh lắm…".

"Anh xin lỗi… Xin lỗi em… Là anh vô dụng, là anh khiến em phải chịu thiệt. Anh xin lỗi…".

Vu Sơn khóc, mắt đỏ hoe, miệng không ngừng nói câu xin lỗi. Đột nhiên lúc này anh ta thấy trước mắt mình như tối sầm lại rồi ngất lịm đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!