Chỉ mấy bước chân, Vu Kiệt đã vượt qua mặt Cao Vũ Xương đi đến phía trước sô pha.
Anh nhẹ nhàng kéo mí mắt của cô bé lên kiểm tra, thấy hai mắt cô bé đầy tia máu, đây là… dị độc!
"Làm gì vây! Cút đi, đồ cặn bã!"
Cao Vũ Xương đâu biết là Vu Kiệt đang khám bệnh cho con gái mình, trông thấy anh động tay động chân, cơn tức bốc lên đầu vung tay đập thật mạnh vào gáy của Vu Kiệt.
"Bốp!"
Sau đó, Vu Kiệt bị đẩy ngã xuống đất.
"Cậu út!"
Vu Sơn bước vội lên phẫn nộ quát: "Cao Vũ Xương, cô thật là quá đáng, cô có tư cách gì mà đánh em tôi".
"Đánh nó thì làm sao? Anh không nhìn thấy thằng em cặn bã này của mình vừa động tay động chân với Nhã Nhã à? Nhã Nhã đã ngất xỉu rồi, anh không gọi điện thoại cho cấp cứu còn chạy tới đây mắng tôi? Vu Sơn, não anh bị úng rồi hả?"
Cao Vũ Xương càng đanh đá chanh chua hơn, xoay người hai tay chống nạnh rồi chỉ vào đầu của Vu Sơn mắng.
Giọng điệu rất tự nhiên như thể hằng ngày cô ta vẫn làm vậy.
Vu Sơn nắm chặt tay đang định nổi khùng lên, không ngờ Vu Kiệt lại phẩy phẩy tay, day day cái gáy của mình cười nói: "Không sao đâu anh".
Sau đó chỉ thấy anh quay ra nói với Cao Vũ Xương: "Chị dâu, tôi đang khám bệnh cho cháu gái, Nhã Nhã có biểu hiện bị trúng độc, cần phải được chữa trị ngay lập tức, tôi biết cách châm cứu giải độc, có thể tìm giúp tôi một chỗ nào đó yên tĩnh chút không?"
"Cậu?"
Cao Vũ Xương tỏ vẻ trịch thượng nhìn Vu Kiệt, nhìn cái dáng vẻ rách rưới thế này mà cũng đòi châm cứu giải độc?
"Thôi khỏi đi! Cậu cũng không nhìn lại bản thân mình là cái loại gì đi, loại cặn bã vừa mới ra tù mà cũng biết chữa bệnh? Chút nữa đừng có làm bệnh của con gái tôi nặng thêm, Vu Sơn anh đứng ngẩn ra đấy làm cái gì? Mau gọi điện thoại cho xe cấp cứu đi!"
"Không được, bây giờ gọi thì cũng không kịp nữa rồi, đợi xe cấp cứu đến thì cháu gái hấp hối mất", Vu Kiệt sốt ruột nhắc nhở, một bên lấy từ trong ba lô ra bộ châm bạc mà anh luôn mang theo trên người.
Là đệ tử cuối cùng của bác sỹ giỏi nhất cả nước được mọi người kính trọng, Vu Kiệt nhìn sắc mặt là đã có thể đoán được bệnh rồi.
Thời gian vô cùng khẩn cấp!
"Cậu là miệng quạ à? Còn nói thêm một câu nữa tôi sẽ xé nát cái miệng của cậu ra, lập tức cút cho…".
"Vũ Xương, mau… mau nhìn đi, Nhã Nhã… sắc mặt của Nhã Nhã…".
Đúng vào lúc Cao Vũ Xương mở miệng muốn đuổi Vu Kiệt ra khỏi nhà thì Vu Sơn trông cứ như vừa nhìn thấy ma, chỉ vào gương mặt nhỏ bé của Cao Vũ Nhã.
Theo hướng tay của anh ta nhìn qua.
Chỉ thấy trên ghế sô pha, gương mặt của Nhã Nhã đổi thành một màu tím quái dị, giống như là đang bị tắc thở vậy, từ cổ lan dần lên đến trán, cực kỳ kinh khủng!
"Không xong rồi!"
Hỏng rồi.
Vu Kiệt mặc kệ mọi thứ, đây chính là cháu gái của mình, cho dù chị dâu đối xử với anh như thế nào đi nữa, trẻ nhỏ cũng đều vô tội.
Người kế thừa y đức, phải lấy việc cứu người làm trọng!
Anh nhanh chóng quỳ gối xuống trước ghế sô pha, đặt Cao Vũ Nhã nằm thẳng trên ghế, mở cúc áo trước ngực của cô bé.
"Nhã Nhã! Vu Kiệt mày là đồ cặn bã, mày định làm cái gì, cút đi cho tao!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!