Cặn bã...
Vu Kiệt thả Hứa Cường ra.
Đây là cái tên anh được nghe nhiều nhất kể từ khi tới Giang Thành.
Anh đứng thất thần tại chỗ, nhìn Cao Vũ Xương: "Chị dâu, chị không hỏi rõ đúng sai phải trái đã cho tôi một bạt tai, như thế có hợp lý lẽ hay không?"
Anh muốn hỏi cho rõ ràng chuyện này!
Cao Vũ Xương cười khẩy nói: "Có hợp lý hay không, tất cả đều quá rõ ràng, ông Hứa là khách quý của nhà họ Cao chúng tôi, cậu đánh ông ấy khác nào đánh vào bộ mặt nhà họ Cao, tôi cho cậu một bạt tai chẳng lẽ sai sao?"
Nói xong, Cao Vũ Xương vội vàng đến bên cạnh Hứa Cường sau đó đỡ ông ta dậy.
"Ông Hứa, ông không sao chứ!"
Sắc mặt của Hứa Cường u ám: "Chủ tịch Cao, chuyện tối nay tôi vô cùng tức giận, nếu cô không thể cho tôi lời giải thích hợp lý, tôi sẽ cân nhắc lại chuyện hợp tác giữa chúng ta!"
"Vâng, ông Hứa, tôi cũng không ngờ chuyện sẽ phát sinh như thế này, là do tôi sơ suất, tôi thật lòng xin lỗi ông, tôi nhất định sẽ cho ông một câu trả lời thỏa đáng".
Cao Vũ Xương cúi đầu xin lỗi để xoa dịu tình hình.
Cô ta tốn bao nhiêu công sức mới quen được Hứa Cường, nếu vì một thằng ranh vừa ra tù mà đắc tội với ông ta thì cô ta tiếc đứt ruột.
"Vu Kiệt, mau xin lỗi chủ tịch Hứa Cường".
Cao Vũ Xương quay người, lạnh lùng ra lệnh.
Vu Sơn cũng vội nói theo: "Em mau nhận lỗi đi! Đừng làm chị dâu nổi nóng!"
"Em không sai!"
Vu Kiệt đứng thẳng lưng, sự lạnh lùng trong mắt tỏa ra làm bầu không khí xung quanh như đông cứng lại.
"Không sai? Còn nói không sai, cậu cho là mắt chúng tôi đều mù sao? Nếu cậu không muốn tiếp tục bóc lịch thì tốt hơn hết cậu nên nghe lời tôi và nhanh chóng thừa nhận lỗi lầm của mình, bây giờ vẫn chưa muộn".
Nhìn thấy Vu Kiệt cứng đầu cứng cổ như thế này, cô ta kích động muốn tống cổ anh ra ngoài.
Đã phạm phải sai lầm còn không biết thừa nhận.
Đánh người chẳng lẽ còn tự cảm thấy mình đúng sao? Một chút ăn năn hối cải cũng không có?
"Tại sao tôi phải ngồi tù?", Vu Kiệt lạnh lùng nói: "Chị dâu, chị nên hỏi ông ta đã gây ra chuyện gì, chị không thể chỉ nhìn bề ngoài mà đánh giá được, đạo lý này, chắc hẳn chị biết!"
"Mày có ý gì?", Hứa Cường chó cậy gần nhà nên không còn sợ Vu Kiệt nữa, chỉ nghe thấy tiếng ông ta la lên: "Nhà họ Vu các người, mày nghĩ mày là cái thá gì, không phải tao chỉ nói anh mày vài câu thôi mà mày đã sửng cồ lên với tao?"
"Anh trai Vu Sơn của mày là "núp váy đàn bà" nổi tiếng Giang Thành, tất cả mọi người đều biết, đừng quên anh cả của mày cũng từng quỳ lạy để xin vào vị trí quét dọn cho tao".
"Cái loại mày, không ngoan ngoãn quỳ gối còn dám đánh cả tao? Mày có tin tao sẽ làm cho mày không còn bát cơm nào trên đất Giang Thành không?"
Nghe thấy Vu Kiệt muốn nhắc tới chuyện kia, Hứa Cường trong lòng nôn nóng, muốn tố cáo anh.
Mọi người cũng cho rằng câu nói kia là sự thật nên gật đầu lia lịa, rối rít nói.
"Hóa ra là như vậy, vì cảm thấy bất bình cho anh trai nên mới ra tay, anh trai anh ta làm con rể nhà ấy bao nhiêu năm, ngay cả một cái rắm cũng không dám đánh, anh ta dựa vào cái gì mà tức giận?"
"Đúng vậy, một thằng oắt con mà cũng xứng ra tay? Không có bản lĩnh mà cái tính nóng nảy thì không ai bằng, đúng là anh hùng rơm!"
"Haizzz, chủ tịch Hứa Cường nói cũng không sai, tất cả đều là sự thật, nói ra thì làm sao? Cảm thấy không lọt tai thì cút ra chỗ khác, không phải chuyện của mình mà cứ cứng đầu cứng cổ xen vào, chẳng khác nào muốn bị ăn chửi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!