Vu Kiệt trợn tròn mắt, ra tay với một đứa bé, lại còn là một ông chú trung niên mập mạp bỉ ổi nữa, anh không thể nhẫn nhịn được.
Nét mặt người đàn ông mập mạp Hứa Cường thay đổi, ông ta vừa quay đầu thì đã bị ăn một quả đấm.
"Bịch!"
Lực đấm vô cùng mạnh mẽ, khiến cho mặt Hứa Cường hiện lên vết xanh tím. Ông ta lảo đảo ngã nhào về sau, Cao Vũ Nhã nhân cơ hội này mau chóng giãy giụa thoát ra, rồi kéo áo tắm chạy đến sau lưng Vu Kiệt trốn.
"Bịch!"
Âm thanh nặng nề vang lên, Hứa Cường té ngồi trên mặt đất, đầu ông ta quay cuồng mãi không ngừng, cả người vô cùng khó chịu.
Hơi rượu trong người ông ta cũng bay sạch ngay lúc đó. Một cú đấm đã đánh cho ông ta tỉnh táo hoàn toàn.
"Mày... mày dám đánh tao?"
Hứa Cường choáng váng, mãi đến khi nhìn thấy bộ dạng luộm thuộm, buồn cười của bản thân trong gương thì ông ta mới nổi giận!
"Đánh mày?"
Vu Kiệt nơi nới lỏng cổ tay: "Súc sinh giống như mày ấy, cho dù là đánh chết thì cũng là để bảo vệ thế giới thôi, loại người như mày nên đánh!"
"Được... được!"
Hứa Cường tức đến run cả người, ông ta là đầu tàu lớn mạnh trong ngành sản xuất thực phẩm ở Giang Thành, đây là lần đầu tiên ông ta bị người ta đánh như thế.
Nhưng ông ta cũng đã quên hết những gì bản thân đã làm rồi.
Ông ta thất tha thất thểu đứng lên từ trên mặt đất, sau đó chỉ tay vào Vu Kiệt, lạnh lùng nói: "Oắt con, mày có giỏi thì nói cho tao biết tên của mày. Hôm nay không giết chết mày thì ông đây sẽ chung họ với mày".
Vu Kiệt khoanh tay: "Đi không đổi tên ngồi không đổi họ, Vu Kiệt".
"Vu Kiệt?"
Hứa Cường lập tức nở nụ cười châm chọc: "Tao tưởng mày là ai chứ, hóa ra là em trai của thằng ở rể vô dụng nhà họ Cao à. Nhãi ranh, hôm nay mày tiêu rồi, đừng tưởng rằng anh của mày là con rể nhà họ Cao thì có thể ngang ngược, ở Giang Thành này có rất nhiều người mày không trêu vào nổi".
"Bây giờ mày quỳ xuống dập đầu ba cái, rồi nói ba tiếng "ông nội", sau đó tự mình đánh gãy một chân thì tao sẽ nể mặt Cao Vũ Xương mà bỏ qua cho mày. Nếu không cứ... tự mà gánh lấy hậu quả!"
Hứa Cường dựng thẳng ba ngón tay lên với Vu Kiệt.
Biểu cảm kia thật sự vô cùng gọi đòn. Giống như ông ta đã hoàn toàn dự liệu được kết cục của Vu Kiệt.
"Vậy hả?"
"Chú... chú ơi, chúng ta đi tìm mẹ đi...", Cao Vũ Nhã sợ hãi kéo góc áo Vu Kiệt.
Vu Kiệt dịu dàng xoa đầu Cao Vũ Nhã: "Đương nhiên là phải tìm rồi, nhưng trước đó ông ta cần trả giá lớn cho hành vi của mình!"
"Ồ, sẽ làm cho tao phải trả giá lớn cơ à, mày xứng...", Hứa Cường mới nói được một nửa thì một luồng gió mạnh xông tới mũi.
Vu Kiệt đi tới trước mặt ông ta.
Sau đó anh vươn tay hung hăng tát một cái.
"Bộp!"
Hứa Cường kêu lên rồi ngã xuống đất, dấu bàn tay đã in hằn sâu trên mặt ông ta.
"Nhãi con, mày làm..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!