Chương 16: Dừng tay lại ngay

Mục đích Vu Kiệt đi không phải là vì kiếm được chức vị tốt.

Anh đồng ý đi là vì cháu gái.

Cơ thể Nhã Nhã mang độc lạ, sau khi anh châm cứu thì cũng không để lại tác dụng phụ gì. Nhưng dù sao con bé cũng còn nhỏ, thể chất yếu ớt. Vì để bảo đảm không xảy ra việc gì nên Vu Kiệt quyết định tới đó kiểm tra kỹ lại một lượt.

Hai người đi lên chiếc xe sang trọng của Vu Sơn. Nửa tiếng sau đã tới biệt thự giữa sườn núi của bố mẹ Cao Vũ Xương.

Ở cửa ra vào là những dãy xe sang trọng giá trị xa xỉ, mỗi chiếc ở bên ngoài giá ít nhất cũng phải ba triệu, từ đó có thể thấy được những người lần này được mời tới dự sinh nhật bảy tuổi của Cao Vũ Nhã nhà họ Cao đều là các nhân vật lớn có máu mặt trong các giới.

Vu Kiệt nhìn lướt qua, sau đó đi cùng Vu Sơn vào trong biệt thự.

"Cộc cộc cộc...", Vu Sơn giơ tay lên gõ cửa vài cái.

Một quản gia đi tới mở cửa ra, sau khi nhìn thấy Vu Sơn thì ông ta trừng to mắt, lạnh lùng nói: "Sao bây giờ cậu mới đến, trong nhà đang bận rộn luôn tay luôn chân, vậy mà cậu còn chạy ra ngoài?"

Hả?

Đây là quản gia à?

Vu Kiệt nheo mắt lại, dù anh cả có như thế nào đi nữa thì cũng là con rể nhà họ Cao. Mà thân phận và địa vị của quản gia đều thấp hơn Vu Sơn một chút, tại sao ông ta dám dùng giọng điệu này để nói chuyện với anh ấy chứ?

Nhưng không ngờ Vu Sơn lại mau chóng tỏ vẻ tươi cười nói: "Xin lỗi quản gia Vương. Tôi đi đón em trai tôi, em ấy vừa tới Giang Thành không bao lâu, tôi dẫn em ấy tới tham gia tiệc sinh nhật Nhã Nhã, thuận tiện học hỏi nhiều thêm".

"Em trai cậu?"

Quản gia Vương liếc mắt nhìn Vu Kiệt: "Là tên lưu manh đã ra tù mà cô chủ nói à?"

"Quản gia Vương, em trai tôi không phải lưu manh, em ấy rất tốt", vẻ mặt Vu Sơn xanh mét nói.

"Hừ, có lưu manh hay không còn phải nghĩ à. Đã từng ngồi tù thì có thể tốt đẹp gì chứ? Tự cậu nhìn rồi làm đi! Nếu như em trai cậu động phải ông lớn nào ở đây, thì không có ai lo giúp cho đâu, đến lúc đó cẩn thận chính cậu cũng phải giọn đồ rồi cuốn xéo đấy".

Quản gia Vương lớn tuổi nên cũng siêu khó tính, sau khi nói xong thì kiêu ngạo xoay người đi vào trong biệt thự.

Mặt Vu Sơn đỏ bừng, bị người làm mắng mỏ ngay trước mặt em trai mình, làm sao mà còn mặt mũi nào nữa?

Nhưng anh ta vẫn cố tỏ vẻ tươi cười, quay đầu nhìn Vu Kiệt nói: "Em trai, chớ để ý nhé. Thật ra mọi người nhà họ Cao đều rất hiền, chẳng qua ngoài miệng chua ngoa thế thôi, cậu thông cảm nhé!"

Vu Kiệt gật đầu: "Không có gì đâu anh, em cũng không đến đây thường xuyên. Hôm nay vì chúc mừng sinh nhật cho cháu gái mà thôi".

"Được, không để tâm là tốt rồi. Đi, anh dẫn cậu vào".

Vu Sơn nói xong thì dẫn Vu Kiệt đi vào trong. Biệt thự có tổng cộng bốn tầng, phía trên tầng thứ tư là một sân thượng ngoài trời, cũng là địa điểm tổ chức party sinh nhật quan trọng vào tối nay.

"Chị dâu cậu đang ở sân thượng chiêu đãi khách khứa rồi. Anh đi trước nhé, có vài ông chủ lớn rất quan trọng. Cậu muốn tới phòng nghỉ ngơi ở tầng ba chút không? Khi nào tiệc tối bắt đầu anh sẽ gọi cậu?"

Dẫn Vu Kiệt đến tầng ba thì Vu Sơn đột nhiên nhớ ra có vài ông lớn vẫn còn chưa chiêu đãi, hiện giờ những người tụ tập trên sân thượng đều là những nhân vật có quyền có thế, nhưng nếu anh ta rời đi bây giờ thì có thể sẽ khiến Vu Kiệt cảm thấy đơn độc. Có lẽ nên chờ sau khi anh ta hết bận mới đi cùng em trai thì tốt hơn.

Vu Kiệt vừa cười vừa nói: "Không có gì đâu anh. Em tự mình đi xung quanh cũng được, đây là lần đầu tiên em được nhìn thấy phong cảnh của biệt thự giữa sườn núi, anh không cần phải để ý đến em đâu".

"Ừ!"

"À đúng rồi, Nhã Nhã đâu?"

"Con bé hả, chắc là đang chơi ở tầng hai đấy", Vu Sơn suy nghĩ một chút rồi nói.

"Vâng, em biết rồi. Em đi tìm Nhã Nhã, xem thử độc trên người con bé đã được loại bỏ hết chưa!"

Nói xong thì Vu Kiệt bèn đi xuống tầng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!