"Anh!"
Lâm Doãn Nam lập tức bùng nổ, hai mắt cô ta tràn ngập lửa giận, không ngờ cuối cùng ông Trương lại ra lệnh để cho tên này rời đi.
Cái tên khốn kiếp này dám nói cô ta vô cùng ngốc nghếch, còn... bảo cô ta đọc thêm nhiều sách nữa. Đúng là coi trời bằng vung.
Mặc dù trong lòng rất giận nhưng Lâm Doãn Nam vẫn không bộc phát ra ngoài.
Nơi này không giống những chỗ khác, cô ta buộc phải nghe lời.
Vậy nên cô ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Vu Kiệt nghênh ngang bước ra cửa lớn.
Sau khi anh rời đi thì Lâm Doãn Nam lập tức lấy điện thoại di động gọi một cuộc điện thoại.
Ở một nơi khác, Trương Lập Hải, nhân viên phụ trách ở sở cảnh sát đang đứng trước cửa sổ uống trà, ngắm nhìn Vu Kiệt đi ra khỏi cửa lớn rồi đứng ở ven đường vẫy một chiếc taxi.
Sau khi nhận điện thoại của Lâm Doãn Nam thì ông ta cau mày, cô nhóc này đúng là không thể nhịn được.
"Doãn Nam à, có chuyện gì vậy?"
Lâm Doãn Nam lập tức chất vấn: "Chú Trương, sao chú lại thả anh ta đi chứ? Chú có biết cái tên khốn kiếp này vừa mới nói gì với cháu không? Anh ta có rất nhiều điểm nghi ngờ đấy, chú không biết sao!"
Trương Lập Hải nhấp một ngụm trà rồi nói: "Doãn Nam à, có một số việc chúng ta không nhúng tay vào được, cũng có những người không phải chúng ta có thể tùy tiện điều tra, có những người không giống như cháu nghĩ đâu. Chú cũng không muốn nói nhiều, cháu là người sinh ra và lớn lên ở thủ đô thì cũng nên hiểu rõ những điều này".
Ầm!
Nghe ông ta nói xong mấy lời này thì sắc mặt Lâm Doãn Nam đột nhiên thay đổi.
Cô ta nghĩ đến cái gì đó nên dò hỏi: "Chú Trương, ý chú là xuất thân của tên này không hề tầm thường sao?"
"Không đúng!"
Nói xong câu này thì Lâm Doãn Nam lại thấy có gì đó không ổn lắm: "Cho dù như vậy thì sao chứ. Thiên tử phạm tội phạt như dân thường. Không cần biết anh ta là ai, cháu muốn điều tra rõ ràng chuyện này".
Trương Lập Hải thở dài một hơi: "Doãn Nam à, chú cảm thấy gần đây cháu tập trung phá án quá mệt mỏi rồi. Như thế này đi! Hôm nay chú cho cháu nghỉ một ngày, cháu nghỉ ngơi một chút đi, ngày mai đến trực sau!"
"Không được, chú Trương, chú nhất định phải nói với cháu..."
Lâm Doãn Nam còn đang muốn hỏi lại, nhưng không đợi cô ta kịp mở miệng thì đối phương đã ngắt máy.
Chỉ vì một tên không rõ đầu đuôi mà Trương Lập Hải lại dám tắt điện thoại!!!
Thái độ này của ông ta càng khiến cho lòng hiếu kỳ của Lâm Doãn Nam về Vu Kiệt lớn hơn.
Theo như tin tức mà cô ta nhận được thì tên Vu Kiệt này chẳng qua chỉ là em trai của tên ở rể nhà họ Cao. Hôm qua mới đến tập đoàn nhà họ Cao làm thủ tục nhận chức, chẳng qua cũng chỉ là một tên nhân viên quét dọn mà thôi.
Nếu thật sự có thân phận không tầm thường, thì đời nào lại trở thành nhân viên quét dọn!
Rồi lại ở cùng cô con gái cả trốn nhà đi của nhà họ Dương ở Ninh Thành nữa?
Tất cả mọi chuyện đều có vô số điểm đáng ngờ.
"Đội... đội trưởng Lâm, cái tên Vu Kiệt này cũng quá kiêu ngạo rồi, có cần sai người đi theo dõi anh ta không?", nhân viên thực tập nhìn thấy Lâm Doãn Nam rất tức giận nên mới mở miệng xoa dịu.
"Im miệng, đừng quấy rầy tôi", Lâm Doãn Nam đột nhiên nổi nóng. Cô ta không thể nhịn được nữa, rốt cuộc tên Vu Kiệt này là ai chứ. Sau đó cô ta lập tức bấm một số điện thoại khác.
"Alo? Giúp tôi điều tra hồ sơ của một người, anh ta tên là Vu Kiệt, sinh năm 98, là người Giang Thành, tôi đã gửi ảnh anh ta rồi đó".
"Vâng!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!