Chương 13: Đưa hết đi

Cú đá đầu tiên, Vu Kiệt đã khống chế lực đá của mình để không làm gãy cổ của người thứ nhất, chỉ là anh hơi dùng sức một chút đá ngất hắn ta.

Sau khi xoay người, anh nhanh chóng ra tay, từ phía xa nhìn lại chỉ thấy bóng anh mờ mờ, thoăn thoắt như thoi đưa tấn công vào giữa đám người.

"Rầm!"

Anh Hổ rút cây côn sắt bên hông ra, vừa mới vung về phía đầu của Vu Kiệt thì cánh tay đã bị nắm đấm của Vu Kiệt đánh trúng, một cơn đau mãnh liệt đột ngột truyền đến.

Giây tiếp theo, gã đã bị đánh văng ra ngoài, ngã đập mạnh trên nền đất rồi nôn ra một búng máu.

Cảnh tượng đánh nhau lưu loát sinh động như vậy, cho dù là đội võ thuật nổi tiếng trong nước cũng không thể mang lại được hiệu quả thị giác như vậy, đánh giỏi quá đi!

Hoàng Hán bị bản lĩnh của Vu Kiệt làm cho kinh ngạc và sợ hãi không thôi.

Nếu như lúc nãy gã nhờ nhóm bảo vệ đến để ra tay với Vu Kiệt, thì bản thân mình có lẽ cũng sẽ có chung số phận với đám người này rồi.

Hoàng Hán nghĩ lại mà sợ nhưng cũng không khỏi thở phào một hơi nhẹ nhõm.

May mà Lâm Nhã đến kịp thời, nếu không, với cái cơ thể yếu đuối này của gã có lẽ sẽ phải nằm viện hết một tháng.

Mà trong lúc Hoàng Hán đang không ngừng kinh ngạc than thở, Dương Cẩm Tú đứng ở chỗ cửa sau toà nhà cũng bị bản lĩnh của Vu Kiệt làm cho kinh hãi.

Cô xuất thân từ một gia tộc hào môn, từ nhỏ đến lớn đều có vệ sĩ đi theo bên cạnh, trước đây cô từng nhìn thấy vệ sĩ luôn đi theo bên cạnh bố mình dùng tay không chặt gãy một cái cây, cô đã cho rằng đó chính là giới hạn của sức chiến đấu rồi.

Nhưng so với Vu Kiệt lúc này, rõ ràng chẳng đáng để mang ra so sánh.

Có đến hơn hai mươi người, trong tay mỗi người đều cầm vũ khí sắc bén, nhưng bọn họ còn chẳng đến được gần người Vu Kiệt nữa, bọn họ còn chưa kịp ra tay thì đã bị anh hạ gục trên đất.

Anh ấy… rốt cuộc là nhân vật thế nào?

"Ngây ra làm gì? Mau chạy đi!", Vu Kiệt tranh thủ lúc có một người gục ngã, quay đầu hét lên.

"Vâng… vâng, chú, chú cố gắng một chút, tôi lập tức đi gọi người đến giúp", Dương Cẩm Tú hoảng hốt kéo cánh cửa sau ra, nhanh chân chạy ra ngoài.

Cô chạy thục mạng, nhưng lờ mờ đoán được điều gì đó, chẳng lẽ chú đưa cô đến tập đoàn Hoa Mỹ, mặt khác là vì muốn bảo vệ cho mình, chú đã biết bọn người này muốn đối phó với cô từ trước đó rồi sao?

Nếu là như vậy, bản thân lại nợ chú thêm một lần nữa rồi.

Không được, không được bỏ mặc chú mà đi như vậy.

Dương Cẩm Tú nắm chặt tay, ngay sau đó cô liền nhìn thấy bóng của tấm biển ghi chữ "Đồn công an", mỉm cười vui mừng, nhưng đúng vào lúc cô chuẩn bị bước chân vào cửa chính của đồn công an, một chiếc Ferrari màu đen lao đến nhanh như một con báo đỗ lại trước cửa.

Người đàn ông bịt mặt ngồi trên ghế lái bước xuống, xoay người nhào qua chiếc xe, trước khi Dương Cẩm Tú kịp bước vào bên trong đã vươn tay bịt miệng cô lại, sau đó khống chế giữ chặt tay chân cô.

"Anh… anh… ư ư ư…", Dương Cẩm Tú phát hiện mình không thể phát ra được âm thanh thì càng hoảng!

Người đàn ông bịt mặt quét mắt nhìn về phía toà nhà cao tầng trước mặt, chắc chắn không có ai phát hiện ra mình, mới bế Dương Cẩm Tú lên rồi nhét cô vào bên trong xe.

"Rầm!"

Cửa xe đóng lại, ngăn cách với thế giới bên ngoài.

"Anh là ai, mau thả tôi ra, bố tôi là gia chủ của nhà họ Dương ở Ninh Thành, anh mà dám động tay động chân với tôi, tôi đảm bảo anh…".

Người đàn ông bịt mặt quay trở lại xe, sau khi khoá hết cửa xe lại mới kéo khăn bịt mặt xuống.

Một gương mặt anh tuấn đẹp trai rơi vào tầm mắt của Dương Cẩm Tú.

Giọng cô như bị ai đó bóp nghẹt, lập tức im bặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!