Chương 11: Lâm Nhã biết tin

Từ lúc nghe thấy âm thanh đó thì cả người Hoàng Hán lập tức không ngừng run rẩy.

Hoàng Hán đang tràn đầy tự tin thề phải sa thải Vu Kiệt thì trong nháy mắt ngẩn ra, gã kinh ngạc sững sờ tại chỗ.

Chủ tịch...

Chủ tịch tới.

Nhìn thấy Lâm Nhã mặc cả cây đen đi ra từ chỗ cầu thang thì đội trưởng đội bảo vệ vội vàng nhường đường.

Sắc mặt Dương Cẩm Tú khẽ thay đổi, Lâm Nhã thật sự tới rồi, lẽ nào người Vu Kiệt vừa gọi điện thoại tìm là Lâm Nhã?

Vu Kiệt thật sự quen biết chủ tịch của tập đoàn Hoa Mỹ sao?

Không phải là đùa chứ!

Đương nhiên là không rồi.

"Hoàng Hán, từ bao giờ giám đốc bộ phận nhân sự anh lại có cả quyền sa thải người giống như chủ tịch vậy? Sao tôi lại không biết?"

Lâm Nhã đi tới trước mặt mọi người, vừa mở miệng ra đã nhắm vào Hoàng Hán.

Hoàng Hán vội vàng tự vả vào miệng mình: "Xin lỗi chủ tịch, tôi... tôi không biết người cậu ta nói tới là cô, vì vậy... vì vậy tôi nghĩ cậu ta là người không có chức trách, định tới tập đoàn làm loạn..."

"Đây là lý do của anh phải không?", Lâm Nhã híp mắt lại nhìn gã.

Cô ta vừa nói vừa nhìn sang Vu Kiệt ở bên cạnh, đôi mắt cô ta chăm chú quan sát người đàn ông này.

5 năm rồi!

Cô ta đã đợi tròn 5 năm rồi, cuối cùng cũng đợi được tin tức của chồng mình, vậy mà tên Hoàng Hán này suýt chút nữa đã đuổi Vu Kiệt đi, làm sao mà cô ta có thể không tức giận chứ?

"Chủ tịch, tôi biết sai rồi, tôi cam đoan chắc chắn sẽ không có lần sau", sau lưng Hoàng Hán toát mồ hôi lạnh, gã bị Lâm Nhã dọa cho tái mét.

Gã không ngờ tên ăn mặc bình thường như vậy lại thật sự có thể quen biết với chủ tịch.

Bọn họ rốt cuộc có quan hệ thế nào, chỉ cần một cuộc điện thoại đã có thể khiến cho chủ tịch đích thân xuống đón chứ?

Trong đầu Dương Cẩm Tú cũng đang quanh quẩn vấn đề này, lúc này cô càng tò mò về ông chú dũng cảm đã ra tay giúp đỡ mình tối qua.

"Nếu như còn có lần sau thì anh hãy tự giác xin thôi việc đi! Nhớ kỹ, cậu ấy là khách quý của tập đoàn Hoa Mỹ".

Lâm Nhã nói xong thì ngừng lại một lát, cô ta quay đầu lại nhìn đội trưởng đội bảo vệ rồi nói: "Còn 10 người các cậu nữa, mỗi người đều phải nhớ rõ quy tắc của tập đoàn, bảo vệ là một bộ phận độc lập, bất kì ai cũng không có quyền điều động các cậu, nếu còn có lần sau thì tất cả cút hết cho tôi".

"Rõ!"

Mười bảo vệ sau khi đồng thanh đáp lại thì xoay người chạy vào trong tập đoàn, trở về vị trí của mình.

Xử lý xong bọn họ thì Lâm Nhã nhìn Vu Kiệt: "Vào văn phòng? Hay là..."

"Vào văn phòng đi! Có vài lời nói ở đây không tiện", ý của Vu Kiệt có chút mập mờ, khiến cho Lâm Nhã hơi sửng sốt, không hiểu sao cô ta lại thấy lo lắng.

"À đúng rồi, anh là Hoàng Hán phải không! Làm phiền anh chăm sóc người bạn của tôi một chút, tôi sẽ quay lại ngay", sau đó Vu Phòng nói với Hoàng Hán.

"Chú muốn đi đâu?", Dương Cẩm Tú hỏi.

"Tôi sẽ về ngay, cô ở dưới đây đợi tôi một lát", anh nói xong thì bước vào trong tập đoàn, đi về phía văn phòng của Lâm Nhã.

Dương Cẩm Tú một mình đứng ở đó ngơ ngác dõi theo bóng lưng của Vu Kiệt rất lâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!