Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa.
"Tiễn đại ca ra tù!"
Xoạt!
Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy!
Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy.
"Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!"
"Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca".
Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính.
Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt.
Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống khỏi chiếc xe, sắc mặt trở nên nghiêm túc, tiếp đó thực hiện động tác chào tiêu chuẩn của một quân nhân.
Vu Kiệt lập tức đứng nghiêm, cả người thẳng tắp.
"Chúc mừng cậu mãn hạn, đã tròn năm năm rồi, Lang Nha cuối cùng cũng đã đợi được vị Lang vương này ra tù, thế nào, trở về đội ngũ tiếp tục dẫn dắt đám ranh con kia nhé!", người đàn ông trung niên mở lời mời trước.
Vu Kiệt trầm giọng nói: "Thôi, loại người đã từng vào tù như tôi không nên bôi nhọ Lang Nha thì hơn".
"Bôi nhọ?"
Người đàn ông trung niên trợn to đôi mắt: "Cậu đang nói cái rắm gì đấy! Lang Nha tự hào vì có cậu, tôi cũng tự hào vì cậu, từng vào tù thì làm sao, cậu là vì báo thù cho anh em chứ có phải là đi làm việc trộm cắp xấu xa gì đâu…".
"Lão đại!"
Người đàn ông trung niên còn chưa kịp nói gì, Vu Kiệt đã chặn lại.
"Cảm ơn lão đại, Lang Nha là quê hương của tôi, tôi cho dù có rời đi thì cũng sẽ ghi nhớ mãi trong tim, mấy năm này may mà có anh nhờ vả các mối quan hệ trong ngục để chăm sóc cho tôi, tôi vô cùng cảm kích, nhưng ý tôi đã quyết, anh cứ để tôi sống cuộc sống của mình đi!", giọng điệu trong lời nói của Vu Kiệt cực kỳ thành khẩn.
Người đàn ông trung niên nhíu mày: "Vậy hai vị thánh kia thì làm thế nào? Một người là võ đạo Tông sư, một người là bác sĩ nổi tiếng của cả nước, trước mắt bọn họ đều đang bế quan, nếu sau khi xuất quan biết được cậu đã giải ngũ thì tôi biết phải khai báo với bọn họ ra sao?"
"Bên phía sư phụ, lúc đó tôi sẽ tự mình đi giải thích", Vu Kiệt không muốn phiền hà nên chủ động nói.
"Được rồi, cậu đã nói thế, vậy tôi chỉ đành theo ý cậu. Đúng rồi, cậu định đi Giang Thành đúng không! Ở đó có mấy người bạn cũ của tôi, tiện thể cậu giúp tôi đến thăm hỏi bọn họ một chút, ở đây có mấy phong thư nhờ cậu đưa cho họ".
Nói xong, người đàn ông trung niên lấy từ trong ngực ra mấy phong thư đã được chuẩn bị trước nhét vào trong túi hành lý của Vu Kiệt.
Trái tim Vu Kiệt khẽ run lên.
Anh hiểu, mấy phong thư này chắc chắn không chỉ là mấy phong thư hỏi thăm đơn giản.
Vị lão đại này của anh là đang sử dụng đến mối quan hệ cá nhân của ông ta để giới thiệu anh cho những nhân vật có máu mặt ở Giang Thành, cho anh vài nơi đặt chân tốt để lựa chọn.
"Cảm ơn lão đại!"
"Lên đường đi! Đừng nói cái gì mà cám ơn với không cám ơn nữa, lúc đầu không phải vì cậu chấp nhận trả giá lên toà chịu phạt để vượt biên giới giết chết đám khốn nạn kia thì uy danh của Lang Nha đã mất sạch từ lâu rồi, nên là tôi nói cám ơn cậu mới đúng", người đàn ông trung niên than thở, sau đó xoay người bước lên xe ô tô.
Năm tháng vội vã trôi nhanh, mỗi người đều có một hướng đi riêng cho mình.
Vu Kiệt đứng tại chỗ cảm khái thật lâu, tiếp đó mới đi về phía ga tàu, chuẩn bị trở về thành phố Giang Thành, cố hương của mình.........
Ba giờ sau, trên một con đường trung tâm của thành phố Giang Thành, một chiếc xe BMW X5 đang lái trên đường, trong xe truyền đến giọng nói trầm ấm nhiệt tình của một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!