Nói thật, bị Vạn Ngọc Sa đuổi ra ngoài không mất mặt.
Sơ Khỉ nhặt la bàn lên: "Lại vặt được một chiếc phi chu của Dao Quang Đỉnh, kiếm bộn rồi."
Từ lúc rời khỏi Phong Lăng Châu, Sơ Khỉ vẫn luôn ngồi ở mép cửa sổ mạn thuyền, bưng Thiên Diễn Kiếm trầm tư.
"A Chu." Nàng hỏi, "So với Ma Tôn, ưu thế của ta ở đâu?"
Đây là một câu hỏi rất khó trả lời.
Bọn họ không hiểu Ma Tôn. Nhưng bất luận tu vi, duyệt lịch, kinh nghiệm, Sơ Khỉ đều rõ ràng rơi vào thế hạ phong.
So với Ma Tôn, trên người nàng toàn là nhược điểm, nhiều đếm không xuể, tạo thành một mặt nhược điểm lớn, dựng như bia ngắm trước mặt Ma Tôn.
Liễu Tàng Chu: "... Ưu thế của nàng ở chỗ thất đức."
Sơ Khỉ: "Ngươi sắp mất đi đạo lữ của ngươi rồi."
Ánh mắt Liễu Tàng Chu dời sang Thiên Diễn Kiếm của nàng, từ rất lâu trước đây hắn đã muốn hỏi rồi: "Thanh kiếm này của nàng trời sinh đã bị gãy?"
"Không phải. Kiếm gãy ở trong tay sư tổ, nhưng không gom đủ bốn Đạo Cảnh kiếm tu, không có cách nào thỉnh linh."
Liễu Tàng Chu: "Nếu ta có thể tạm thời chữa khỏi cho Thiên Linh và Minh Khuyết, có đủ bốn người không?"
Sơ Khỉ: "Còn có thể giữ lại tu vi Đạo Cảnh?"
Liễu Tàng Chu: "Chỉ có đạo tâm là Đạo Cảnh, tu vi là Khí Cảnh."
Như vậy có thể thỉnh linh thành công hay không, Sơ Khỉ cũng không nắm chắc. Sự tình đã đến nước này không còn cách nào khác, ngựa c.h.ế. t chữa thành ngựa sống vậy.
Nói trắng ra cách này chính là mượn xác hoàn hồn, cần hai cỗ t.h. i t.h. ể tươi mới, độ khế hợp với thần hồn càng cao, thời gian hoàn hồn càng dài.
Hai người hạ xuống mặt đất, nơi này vốn là một tiểu tông môn phụ thuộc vào Lăng Tiêu Đạo Đình.
Sau khi Ma Tôn đi qua, thịnh cảnh ngày xưa, đều thành tàn viên đoạn bích.
Sơ Khỉ đứng trên mảnh đất cháy đen này, lại nhất thời không nói nên lời.
Vớt xác ngược lại dễ dàng hơn nhiều.
Sau khi về lại phi chu, Liễu Tàng Chu liền bế quan không ra, uẩn dưỡng thần hồn. Cho đến năm ngày sau, phi chu đã đến Trung Châu.
Đằng xa, lưu vân lượn lờ từng dải, ôm trọn Quy Nguyên Tông, tựa như một vòng xoáy khổng lồ đang chầm chậm xoay tròn.
Là hộ sơn đại trận.
Khi rời khỏi tông môn, nàng chưa từng nghĩ, lúc trở về lại là tình cảnh này.
Tất cả bến đò đều bị phong tỏa, Sơ Khỉ và Liễu Tàng Chu chỉ có thể nhảy xuống phi chu, ngự khí bay về phía cổng núi.
Đế Chúc ngồi ở đuôi kiếm, đột nhiên mở mắt: "Bên dưới có ma tu!"
Sơ Khỉ nhìn xuống.
Một vùng biển xanh thẳm rộng lớn, trên những hòn đảo lác đác như sao, cỏ xanh mơn mởn.
Căn bản không có người.
Đế Chúc: "Ngay trên hòn đảo phía trước bên trái ngươi, con sâu mai phục dưới ngọn cỏ thứ một ngàn ba trăm đếm từ trên cùng bên phải xuống."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!