Chương 48: Cứu trợ Giác Long cốc

- Đổ bộ!

Ầm! Ầm!…

Ván thuyền mở ra, bộ binh từ phía trong dựng thuẫn bước ra trước, binh sĩ trên mười hai thuyền đổ bộ lấy thuyền giữa chở trọng trang bộ binh làm trung tâm hợp lại thành một viên trận. Bởi sự khác biệt trong tác chiến, hải quân lục chiến trang bị thuẫn hình chữ nhật cao ngang người, tay cầm gươm Gladius. Khác với thủy binh mặc Quyên giáp, giáp trụ của Thần Sách quân là Minh Quan giáp. Hơn hai trăm binh sĩ kết thành một viên trận tạo thành một cứ điểm chờ thuyền đổ bộ tiếp theo.

Chỉ với hai lược đổ bộ ba trăm Thần Sách quân và một trăm dân binh đã tập kết hoàn tất, Thần Sách quân sử dụng Tam trọng giáp binh làm mũi đột kích đánh chiếm các cứ điểm định sẵn. Lý Anh Tú hài lòng nói.

- Tướng quân quả nhiên có tài, trong vòng một tháng đã huấn luyện được Thần Sách quân như thế, thật không dễ dàng.

Phạm Cự Lượng cung kính đáp.

- Tạ ơn bệ hạ khen ngợi, thần nhất định không phụ kỳ vọng của bệ hạ huấn luyện Thần Sách quân trở thành một thanh gươm tùy ý bệ hạ chinh phạt thiên hạ.

Phạm Cự Lượng là người rất biết thời vụ, không phải là kẻ ngu trung, nếu không cũng đã không ủng hộ Lê Hoàn làm vua. Lý Anh Tú rất hài lòng nói.

- Tốt, Trẩm tin tưởng khanh, chờ ngày các khanh lập nên công lao hãn mã.

- Cấp báo! Giác Long cấp báo! Màu đỏ hỏa tốc cấp báo!.

Bỗng từ xa một viên khinh kỵ thám báo sau lưng cắm một lá cờ màu đỏ chạy đến điểm tướng đài hô to. Lý Anh Tú nhíu mày, Đại Việt có ba cấp độ cấp báo, màu xanh tức là bình thường, màu vàng tức là có chuyện xảy ra nhưng phủ xứ địa phương đã giải quyết, màu đỏ tượng trưng cho chuyện lớn mà phủ xứ không thể giải quyết được. Lý Anh Tú nói.

- Gọi hắn lên đây.

Thám báo leo xuống ngựa chạy vội lên điểm tướng đài quỳ một chân nói.

- Bài kiến bệ hạ, thần mang đến cấp báo từ Giác Long hỏa tốc đưa đến.

- Nói!

Lý Anh Tú nhíu mày nhìn viên thám báo ướt đẩm, dù là hỏa tốc nhưng đi từ Giác Long sang Thăng Long cũng đã phải mất hơn một ngày. Viên thám báo nói.

- Bẩm bệ hạ, tại hồ Giác Long xuất hiện thủy quái, nước hồ dâng lên tàn phá đồng ruộng xung quanh, đã có dân chúng bị thủy quái bắt đi. Thánh Chân công chúa cho quân đến bắt thủy quái nhưng cũng b·ị đ·ánh bại, hiện tại Giác Long đang chờ cứu viện.

- Cái gì?

Lý Anh Tú kinh ngạc, hắn bổng nhớ đến tiếng gầm trong đêm tại Giác Long cốc vào năm ngoái, bởi nửa năm qua Giác Long cốc vô sự nên hắn cũng quên mất chuyện này. Lý Anh Tú nói.

- Chuyển lời về cho Lê Chân mau chóng di tản dân chúng ra xa khỏi hồ, cách li nơi đó chờ đợi binh đến cứu viện.

- Tuân lệnh bệ hạ.

Viên thám báo đi rồi Lý Anh Tú mới quay sang Trần Thư nói.

- Trần Thư, mau chóng trở về Thăng Long gọi Thái Sư và Bảo Định công đến thủ phủ chờ ta.

Hai tiếng sau Lý Anh Tú đã có mặt tại thủ phủ, Lữ Gia và Cao Lỗ đã đứng chờ sẵn. Lý Anh Tú không một lời đi thẳng vào đại điện liền nói.

- Có tin truyền đến xứ Giác Long xuất hiện thủy quái các khanh đã biết?

- Thần đã nghe Trần tướng quân nói qua.

Lữ Gia cùng Cao Lỗ đều nói. Lý Anh Tú gật đầu hỏi.

- Vậy các khanh có cao kiến gì để giải quyết thủy quái hay không?

Cả hai đều trầm mặc. Lát sau Lữ Gia nói.

- Bẩm bệ hạ, trong báo cáo Thánh Chân công chúa cũng không có nói đến thủy quái như thế nào, tình hình thực tế ra sao thần tạm thời chưa nghĩ ra đối sách. Nhưng trước mắt chúng ta cần phải hạn chế thiệt hại tại Giác Long, của cải có thể bỏ, nhưng nhân khẩu không được để thiệt hại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!