Chương 38: Chiến đấu

Đám sơn tặc cũng thực rất bất đắc dĩ. Bọn chúng chẳng qua cũng chỉ là tàn dư của những lãnh chúa bị Phạm Tu chinh phạt chạy trốn về vùng núi phía Tây để tránh nạn. Nhưng mùa Đông đến, trữ lượng lương thực bọn chúng mang theo cũng cạn kiệt, nuôi bốn trăm cái miệng ăn chưa bao giờ là dễ dàng. Bọn chúng cho người đi c·ướp phá một số làng mạc tưởng chừng dễ dàng nhưng không ngờ lại bị kháng cự mãnh liệt, sau đó dân binh từ các làng khác kéo đến làm chúng không thể làm gì hơn là bỏ chạy.

Thủ lĩnh của đám sơn tặc này là Key vốn là hộ vệ đội trưởng của một tiểu lãnh chúa. Lúc Phạm Tu đánh đến tiểu lãnh chúa vừa mới lên ngựa liền bị Phạm Tu một tên bắn rụng, quân lính bỏ chạy toán loạn, Key dẫn theo vài chục người chạy về phía Tây dần tập hợp tàn dư một số lãnh chúa khác thành lập một sơn trại. Hôm nay lương thực tiêu hao hầu như không còn Key quyết định tập trung toàn lực đánh vào Bản Lầu, nơi đây là cái làng lớn, sức kháng cự cũng sẽ lớn, nhưng hắn tin tưởng với lực lượng áp đảo bọn hắn sẽ thắng một cách dễ dàng.

Key dẫn đám sơn tặc đến cửa làng Bản Lầu, thực sự rất yên tĩnh, không có vẻ ồn ào hỗ loạn như hắn tưởng tượng. Liệu trong này có đặt mai phục gì không. Một tên tiểu lâu la chạy đến nói.

- Đại đương đầu đừng quá lo lắng, tiểu nhân đã thám thính ngôi làng này mấy ngày nay, dám bảo đảm bên trong làng này chỉ có hơn vài trăm người, tráng niên cũng chỉ vài chục người thôi. Lương thực bên trong lại rất sung túc, lại còn có những thứ hương liệu kia, bán ra tuyệt đối là một cái giá lớn.

Tên tiểu lâu la này đã mai phục tại phụ cận Bản Lầu suốt ba ngày nay, tiếc là hắn không biết rằng hôm nay Bản Lầu có tiếp hai vị khách đến nếu không sẽ không chủ quan như vậy. Key nghĩ một chút lựa chọn tin tưởng tiểu đệ của mình ra lệnh tiến vào bên trong làng.

Cổng làng Bản Lầu chỉ làm bằng gỗ đơn sơ, chỉ vài cú huých vai cổng làng liền bị phá ra, nhìn vào bên trong chỉ có những ngôi nhà gỗ đơn sơ im ắng làm cho mỗi người trong bọn chúng nổi cả da gà. Khí thế hừng hực muốn xông vào c·ướp b·óc dường như bị tạt một gáo nước lạnh. Key hơi cúi thấp người quát.

- Cẩn thận tiến vào.

Làm cận vệ cho tiểu lãnh chúa nhiều năm mang đến cho hắn một cảm giác không lành. Ba trăm người chia ra làm hai đội đi vào phía trong làng.

- Phóng tên.

Một tiếng hô lên từ trong các ngôi nhà gỗ vài mũi tên bắn ra gim vào người những tên sơn tặc b·ắn h·ạ bọn chúng.

- Rút lui.

Bọn sơn tặc chưa kịp xông vào nhà thì phía trong nhà gỗ những chiến sĩ lao ra ngoài nhanh như chớp chạy thoát đi. Lý Anh Tú lục tìm trong kho v·ũ k·hí của Bản Lầu được sáu thanh mộc nỏ, tuy không sánh được với nỏ quân dụng nhưng ở khoảng cách gần vẫn có thể bắn được người. Cộng với bốn thanh trường cung của cận vệ Elina Lý Anh Tú giao toàn bộ v·ũ k·hí tầm xa cho bọn hắn mai phục trong những căn nhà gỗ đánh đòn phủ đầu.

Những chiến sĩ này được tuyển chọn kỹ càng cơ hồ là trăm người chọn một, tinh thông xử dụng v·ũ k·hí, mười mũi tên phong ra lập tức b·ắn h·ạ mười tên sơn tặc. Những chiến sĩ này cũng không ham chiến theo kế hoạch rút chạy về cuối làng.

- Đuổi theo, c·hết tiệt, tỉnh dậy, đuổi theo g·iết bọn hắn.

Những chiến sĩ lưng mang cung tên nhanh như sóc di chuyển qua các ngoô nhà trong làng vừa đi vừa bắn tên về phía sau, càng đuổi theo sơn tặc ngã xuống càng nhiều. Đám sơn tặc cũng lục tục bắng trả nhưng mũi tên đều gim vào tường gỗ không chạm được đến một sợi lông của những chiến sĩ tinh nhuệ.

Cuối làng Lý Anh Tú cũng sắp đặt mọi người chuẩn bị phòng thủ chiến, tường rào của Bản Lầu quá sơ sài, phòng ngự thú dữ còn có thể, đối với sơn tặc t·ấn c·ông hoàn toàn không có tác dụng. Lý Anh Tú đưa mọi người tập trung về nhà lớn của làng, phá hủy một số nhà gỗ đem làm cự mã và thuẫn gỗ phía trước, chiến sĩ của Elina đứng phía trung tâm làm nòng cốt, dân binh đội bảo vệ hai bên cánh, các cung thủ và nữ nhân vào trong nhà lớn chiếm lĩnh điểm cao. Lý Anh Tú quay sang Elina nói.

- Mời tiểu thư vào bên phía trong, ngoài này rất nguy hiểm.

Elina lắc đầu nói.

- Đừng lo lắng, ta nhất định không kéo chân sau mọi người.

Lý Anh Tú cũng không nói gì nữa, tuy mới gặp mặt nhưng hắn có thể nhận ra Elina là người có chủ kiến, một khi đã quyết định thì không ai ngăn cản được. Lý Anh Tú khẽ đứng lại gần Elina một chút, Trần Thư theo hắn một bước không rời, nếu có chuyện gì đột biến xảy ra Trần Thư khẳng định có thể cứu được nàng.

- Đến.

Trần Thư hô to một tiếng, mọi người đều vào tư thế chuẩn bị chiến đấu. Những chiến sĩ chạy vào đội hình liền ném cung tên cầm lên trường kiếm bước vào trung tâm đội hình, chỉ chốc lát sau Key dẫn đám sơn tặc chạy đến nhìn đội hình phía trước liền hít một ngụm khí lạnh. Đây là đám nông dân vô tổ chức sao? Rõ ràng là có thể so với một ít tiểu lãnh chúa nha. Key kéo ra tên tiểu lâu la do thám quát.

- Đây là ngươi nói vài chục tráng đinh sao?

Tên này khóc không ra nước mắt nói.

- Đại đương gia, rõ ràng ta đã theo dõi mấy ngày nay, bọn họ chỉ có vài chục tráng đinh a.

- Đại đương đầu, chúng ta có tiếp tục t·ấn c·ông hay không?

Key nhìn đội hình dân làng phía trước cắn răng nói.

- Giờ đã đến đây không đánh chúng ta cũng bị mùa Đông đói c·hết, đánh sẽ có huynh đệ c·hết nhưng sẽ cứu cách huynh đệ còn lại. Truyền xuống, t·ấn c·ông.

- Tấn công.

- Cung thủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!