Tâm tư của cô đúng là rối như tơ vò.
Vào buổi sáng, cô sửa sang lại áo vest cho anh, anh đeo đồng
hồ, Đường Mạn hỏi anh: "Anh cũng chưa nói cho em biết, bồi thường bao nhiêu tiền,
xử phạt thế nào."
Anh thản nhiên nói, "Không cần biết những chuyện này, chuyện
bên ngoài là chuyện đàn ông lo liệu."
Đường Mạn mất hứng, "Ngay cả hỏi em cũng không thể hỏi à?"
Anh vội vàng giải thích, "Không phải, anh không có ý này."
"Vậy tại sao anh không nói với em?"
Lý Văn Khải suy nghĩ, trả lời cô: "Anh không ngờ Tô Thuấn
Quyên lại đến đó, lúc ấy anh không có nhiều tiền như vậy, cô ấy bán nhà, gom đủ
tiền."
Trong lòng Đường Mạn hiểu, Tô Thuấn Quyên thật thông minh,
cô ta cũng không đề cập đến cô, người phụ nữ này cũng thật là sắc bén, cô ta lại
có thế nói dối, nói bán nhà của mình đi mới gom đủ tiền để lừa anh.
Người phụ nữ này cũng thật biết nắm bắt cơ hội.
Đường Mạn cố tình hậm hực nói, "Đúng lúc nguy cấp, vẫn là vợ
trước chìa tay ra cứu giúp."
Lý Văn Khải nghe ra ẩn ý bên trong, anh giải thích, "Đừng
suy nghĩ bậy bạ, thời điểm nhập cổ phần, hai người vẫn là vợ chồng, hiện giờ lại
rối loạn như vậy, kết cục cũng kéo cô ấy vào."
Đường Mạn hừ một tiếng, "Rất biết ơn chị ấy có phải không? Tốt
thật đó, giúp người khi gặp nạn, tương trợ lúc nguy nan, đồng tâm hiệp lực, trăm
năm hảo hợp."
Lý Văn Khải nhíu mày, "Em đang nghĩ bậy bạ gì đó? Cái gì mà
đồng tâm hiệp lực, trăm năm hảo hợp, anh lại bị nhốt lâu như vậy, suy nghĩ nhiều
chuyện, còn lòng dạ nào quản chuyện này. Còn nữa, quan hệ hôn nhân của anh và
Tô Thuấn Quyên đã hủy rồi, lúc này cô ấy bỏ qua hiềm khích trước kia để giúp đỡ
anh, cho dù là bạn bè, cũng nên nói tiếng cám ơn, Đường Mạn, em không cần cay
nghiệt như vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!