Đường Mạn biết anh sẽ có chút hiểu sai ý, cho nên lập tức chớp
chớp mắt mấy cái, giải thích với anh: "Bởi vì cơm trắng ở trường đại học thật sự
nấu rất cứng, tội cho cái dạ dày phải ăn 4 năm, dồn ép tôi đến nỗi không thể
không cầu xin ông trời ban cho tôi một chén cơm mềm."
Nghe cô trả lời như thế liền cười khẽ, Trương Khải Hiên nhịn
không được gục gặt, cô thật đáng yêu.
Trong nhà hàng, có một nhạc công trẻ đang thổi kèn
saxophone, thì ra là bài "My heart will go on", ca khúc chủ đề trong phim
"Titanic", Đường Mạn lắng nghe mê mẩn.
Cô khẽ nói, "Là một bộ phim điện ảnh kinh điển, tôi đã xem
qua chuyện tình yêu khó quên đó. Xem đến cuối cùng khi trên đầu Jack bị bao phủ
toàn là băng rồi chìm vào đáy biển, tôi khóc bù lu bù loa, giây phút đó tôi thật
sự muốn xuyên đến cảnh tượng đó, túm anh ta lại."
Anh cười: "Cô sẽ bị đông lại như một người băng, còn khó chịu
hơn so với anh ta."
Hai người đều cười, lúc này đây, cuộc hẹn khác xa với trí tượng
tượng của Đường Mạn đã thoải mái hơn nhiều.
Ăn cơm xong, anh hỏi, "Thời gian còn sớm, chi bằng chúng ta
cùng đi xem phim?"
"Hả?" Đường Mạn rất bất ngờ, trong đầu lại lấp đầy sự vui mừng
kinh ngạc.
Nhưng anh thật sự dẫn cô đi xem phim, bộ phim diễn cái gì,
thậm chí Đường Mạn cũng không có chút ấn tượng, cô chỉ biết phim không phải nói
về tình yêu, nhưng cô vẫn vô cùng đoan trang ngồi xuống xem, nhưng mà, giữa lúc
ấy đã xảy ra một số chuyện, khiến trái tim cô bay mất, bộ phim kết thúc liền
quên sạch sẽ tình tiết cốt truyện còn sót lại trước đó.
Trương Khải Hiên cũng giống như tất cả những cặp tình nhân
khác, mua quà vặt cho Đường Mạn, có khoai lang và bắp rang, còn có nước khoáng,
sau khi chuẩn bị ổn thỏa mới cùng cô đi vào.
Đường Mạn ăn mấy miếng liền bọc lại, bởi vì cô cũng không phải
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!