Công việc vẫn tiếp tục như cũ, Đường Mạn tự nói với bản
thân, tình yêu là quần áo, công việc là tay chân, mình không thể trần truồng chạy
ra đường, đương nhiên cũng tuyệt đối không thể chặt đứt tay chân.
Về phần Trương Khải Hiên, từ sau hôm đó, Đường Mạn và anh
cũng có chạm mặt, vừa nhìn thấy anh, Đường Mạn cười qua loa, tầm mắt liền rơi
vào bên cạnh quan sát anh.
Hôm nay cô đi ký tên thì lại gặp anh, cô đến bộ phận để đưa
văn kiện, lúc xuống lầu thì gặp được anh, cô đi xuống, anh thì đi lên.
Đường Mạn chạm trán ánh mắt với anh, trong giây lát liền hệt
như một thanh đao trực tiếp cắm thẳng vào ngược cô, không đau, nhưng là, thật
chua xót. Đáng ghét chính là ánh mắt anh nhìn cô giữa sự sắc bén lại hiện ra một
chút ôn hòa, điều này khiến Đường Mạn sợ hãi không dám tiếp xúc, cô quay đầu đi
chỗ khác.
Khi hai người lướt qua sát bên cạnh nhau, Đường Mạn nhủ thầm
phải đi qua thật nhanh, nhưng cô lại cảm thấy cánh tay bị kéo căng, cúi đầu
nhìn, là Trương Khải Hiên giữ chặt cô lại.
Giọng nói của anh vẫn trầm thấp như trước nhưng lại có lực
xuyên thấu như vậy, chỉ nghe anh hỏi ở bên tai cô: "Cô trốn tránh tôi sao?"
Đường Mạn giật mình, cô thầm nói, đừng gọi em, đừng nhìn em,
đừng nói chuyện với em.
Nhưng cô vẫn ngẩng đầu lên nhìn Trương Khải Hiên, cái nhìn
này, làm cô nhất thời đau lòng, anh hốc hác vậy? Không lẽ anh đi công tác mấy
ngày, thoạt nhìn người rất mỏi mệt, trong mắt hằn lên tia máu, tuy rằng anh vẫn
điển trai trước sau như một, nhưng hiện tại đích thực là trên mặt anh tràn đầy
mệt mỏi, điều này khiến cô vừa đau lòng vừa chua xót.
Đường Mạn cúi đầu, đây không phải là người đàn ông mà mình
nên đau lòng, cô ngập ngừng: "Đây là cầu thang, giám đốc Trương."
Anh nới lỏng tay ra.
Đường Mạn thở một hơi, lúc này, nghe thấy Trương Khải Hiên
nói: "Tối nay có thời gian không? Cùng đi ăn cơm nhé!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!