Đường Mạn nằm ở trên giường 3 ngày mới khỏe hơn một chút.
Buổi tối hôm được cảnh sát đưa về, cô đã lạnh đến nỗi tóc
gáy toàn thân đều dựng đứng, may mắn là cảnh sát kịp thời phát hiện, nếu không
hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Cô lên cơn sốt, bác sĩ vội vàng truyền ngay 3 chai thuốc, cô
cũng không ra mồ hôi, không ra mồ hôi thì sẽ không hạ sốt, sức khỏe cũng trầm
trọng hơn. Mà chu kỳ kinh nguyệt của cô cũng đúng lúc đến thăm, bởi vì bị lạnh ở
bên ngoài khá lâu, lần này lượng máu đặc biệt nhiều, cô đau đến nỗi ruột gan quặn
thắt, máu cục không ngừng chảy xuống, chảy đến nỗi cơ thể cô gần như bị hút hết.
Cảm cúm, phát sốt, nhứt đầu, tan nát cõi lòng, liên tục trong 3 ngày, cô vẫn
rơi vào tình trạng nước sôi lửa bỏng, giãy giụa trong ngây dại, rèm cửa trong
phòng được thả xuống, che khuất đi ánh sáng, bởi vì cô không dám tiếp xúc với
ánh sáng, cho nên cả căn phòng cũng nhuốm một tầng sầu muộn âm u. Cô chỉ nằm
như vậy, không hề có sức sống, không còn cảm giác.
Nhưng trong 3 ngày đó, cô có cảm giác mơ hồ rằng dường như
Trương Khải Hiên luôn ở bên cạnh cô, bởi vì có 1 lần, cô khát nước, gọi thều
thào, khát, khát quá.
Lúc này, lập tức có một đôi tay nâng cô dậy, cho cô uống nước,
là tiếng của anh, anh khẽ thì thầm bên tai cô: "Không cần sợ."
Cô không biết đó có phải là sự thật không, hay chỉ là, một
giấc mơ.
3 ngày sau, cô có chút hơi sức, mở mắt nhìn xung quanh, phát
hiện ra bản thân đang nằm ở trên giường của nhà họ Trương.
Vú Trương vội đến tắm rửa thay quần áo sạch cho cô, cô bảo
vú Trương kéo rèm cửa ra.
Bên ngoài là một thế giới trắng xóa, tuyết rơi nhiều như vậy,
che giấu hết tất cả những xấu xí vô cùng hoàn hảo, hệt như mọi thứ đều chưa từng
tồn tại.
Vú Trương đỡ cô dậy, kê cái gối sau lưng cho cô, để cô dựa vào.
Cô hỏi vú Trương: "Tôi nằm mấy ngày rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!