Đường Mạn vô cùng bất ngờ, anh lại hỏi số điện thoại của
mình? Suy nghĩ một hồi, cô vẫn đưa số điện thoại của mình cho anh.
Ngồi ở trong xe, cô không ngừng tự hỏi, anh hỏi số điện thoại,
anh muốn làm gì? Công ty có điện thoại nội bộ mà, nếu có chuyện liên quan đến
công việc, anh có thể trực tiếp gọi số nội bộ, hơn nữa, cô chỉ là một nhân viên
kiểm tra chất lượng nho nhỏ, anh là Giám đốc thương mại, không có liên quan trực
tiếp gì đến nhau, cũng không có phát sinh nghiệp vụ qua lại, anh hỏi số điện
thoại, anh muốn làm gì? Chẳng lẽ, chẳng lẽ?
Cô gần như bị ý tưởng cuồng nhiệt và vui sướng của bản thân
tra tấn thức trắng một đêm, cho nên đến sáng hôm sau, đầu cô có hơi căng thẳng
choáng váng.
Quả nhiên đến chiều, Trương Khải Hiên gọi điện thoại đến,
anh hỏi Đường Mạn: "Đường Mạn, tối nay cô có hẹn không?"
Đường Mạn ôm ngực, uống một ngụm trà chiều mới bình tĩnh lại,
nói với anh: "Không có."
Anh nói trong điện thoại: "Là như vầy, khách hàng người Nhật
của tôi, tên là Harao Kazuki, có thể cô đã gặp qua một hai lần, tối qua cô cũng
đã gặp rồi, đúng, chỉ là anh ta, anh ta rất muốn hẹn cô đi dùng cơm."
Đường Mạn mới đầu còn khẩn trương, hiện giờ đã ỉu xìu, đây
chính là nguyên nhân. Thì ra, hỏi số điện thoại của cô, là vì một người khác.
Cô tụt hứng, buồn bã trả lời: "Tôi có thể không đi không?"
Anh lại cố chấp mời cô: "Nếu không có việc gì, thì đi ra
ngoài ăn cơm đi, nhiều bạn bè không tốt hơn sao, tôi cũng đi mà."
Anh cũng đi, trái tim Đường Mạn tăng tốc, thế này thì không
muốn từ chối nữa.
Đến giờ tan sở, Trương Khải Hiên đích thân đến đón cô, lần đầu
tiên Đường Mạn bước lên chiếc xe Passat của anh, cô hơi căng thẳng, thấy cô hồi
hộp, Trương Khải Hiên cười để cô yên tâm, anh tự mình cài dây an toàn cho cô,
Đường Mạn khẩn trương đến nỗi ngón chân giống như bị rút gân, chợt cô ngây ngốc
nói: "Giám đốc Trương, chúng ta có thể không đi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!