Chương 49: Anh là thằng khốn nạn

Chu Duyệt rất ngạc nhiên: "Anh là?"

Người đàn ông trong điện thoại lễ phép nói: "Xin chào, tôi

là tuần cảnh, chị là người nhà của chủ chiếc điện thoại này sao?"

Chu Duyệt sợ hãi, Trương Khải Hiên liền giật lấy điện thoại:

"Anh là tuần cảnh? Vợ tôi đâu?"

15 phút sau, một chiếc xe cảnh sát dừng ở bên ngoài, Trương

Khải Hiên vội vã bước ra, nhìn vào trong xe, ở ghế sau, trên người Đường Mạn là

một chiếc áo khoác của cảnh sát, đầu tựa vào kính xe, hình như cô đang mê man.

Tất cả mọi người đều đi ra ngoài.

Cảnh sát trách anh: "Khi chúng tôi tuần tra phát hiện thấy

cô ấy bất tỉnh ở công viên, anh là người nhà của cô ấy sao? Tại sao lại để cô ấy

ra ngoài một mình? Trời lạnh như thế, một mình cô ấy ở bên ngoài rất nguy hiểm."

Trương Khải Hiên đành phải thấp giọng xin lỗi: "Xin lỗi, cám

ơn các anh."

Cảnh sát nói: "Cô ấy đã tê cóng đến nói không ra tiếng,

chúng tôi hỏi cô ấy rất nhiều lần, hỏi nhà cô ấy ở đâu, cô ấy chỉ khóc không

nói gì, may là các người gọi điện thoại đúng lúc, bằng không chúng tôi chỉ có

thể đưa cô ấy đến trại tị nạn."

Cảnh sát còn tốt bụng thông báo không ngừng, Trương Thụy Hằng

nhanh chóng chạy ra nói xin lỗi và cám ơn với cảnh sát.

Trương Khải Hiên mở cửa xe chỗ Đường Mạn ra, Đường Mạn yếu ớt

ngã xuống, đúng lúc ngã vào ngực anh.

Anh đau đớn, trái tim gần như bị xé thành từng mảnh vụn, Đường

Mạn, tại sao em lại chạy đến công viên Tử Kinh, anh hiểu, đó là nơi anh và cô hẹn

hò lần đầu tiên.

Trương Khải Hiên ôm Đường Mạn xuống xe, Đường Mạn bất tỉnh hệt

như một con dê nướng, toàn thân mềm nhũn mệt mỏi, sắc mặt tái nhợt, môi miệng

khô nứt hệt như cánh hoa hồng héo rũ, hoàn toàn không có chút sức sống nào, anh

nóng ruột đau lòng, sờ trán cô, nóng muốn chết, ước chừng cũng khoảng 40 độ, rốt

cuộc là cô đã ở trong trời đông giá rét, chịu lạnh bao lâu?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!