Đường Mạn điềm nhiên như không đáp, "Có hỏi, anh ấy hỏi tôi
ăn cơm với ai, tôi nói với anh ấy, tôi cùng ăn cơm với một người đàn ông."
"Vậy anh ấy nói gì?"
"Anh ấy nói, vậy em không cần làm lợi cho tên đó, hiện tại
thịt heo đang lên giá, nhớ kỹ lúc gọi món phải gọi thịt để ăn, tránh bị thua
thiệt."
Lý Văn Khải mỉm cười không nói gì, trong lòng anh sớm hiểu
được cô gái này đang nghĩ một đằng nói một nẻo.
Anh cười, tiếp tục tán gẫu, lại có thể từ kinh tế tài chính
đến chính trị, không cái nào là không nói được, không cảm thấy được thời gian
đang trôi qua.
Rất nhanh, cô nhìn thấy bên ngoài trời đã dần tối, lúc này mới
kinh ngạc, một buổi chiều lại trôi qua lặng lẽ thế này, cô phải về nhà.
Cô ngạc nhiên lắm, bản thân lại có thể ngồi trong tiệm cà
phê cùng với một người đàn ông quen biết chưa lâu, hệt như hai người bạn thân
thiết, nói chuyện trên trời dưới đất lâu như vậy.
Lý Văn Khải thấy cô đang nhìn bên ngoài, anh lập tức nói:
"Trời tối rồi, Đường Mạn, cô phải về nhà sao?"
Đường Mạn gật đầu: "Đúng vậy, hôm nay anh không cần đưa tôi
về, tôi tự ngồi taxi được rồi."
Lý Văn Khải cũng không miễn cưỡng cô: "Vâng."
Hai người đi ra cửai, lúc bước ra, gió lạnh phả vào mặt, Đường
Mạn nhịn không được kéo kín áo khoác, anh lập tức quấn khăn choàng cổ lên cho
cô một cách tự nhiên.
Lúc anh cúi đầu quấn khăn cho cô, Đường Mạn vô tình tiếp xúc
với ánh mắt của anh, chỉ nhìn qua một cái, cô bỗng nhiên có chút chột dạ như
đang vụng trộm, cô không dám nhìn anh nữa, cho nên hoang mang di chuyển tầm mắt
sang chỗ khác, ví dụ như nhìn đám người đi ngang qua ở bên ngoài, nhìn mấy tờ
quảng cáo bị gió thổi bay đi, chỉ cần có thứ gì đó để chuyển tầm mắt là được.
Hai người đi ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!