Đường Mạn bước vào tiệm cà phê, rất dễ dàng nhìn thấy Lý Văn
Khải.
Lý Văn Khải mỉm cười với cô, cô cảm thán, giống như trời thu
mát mẻ.
Đường Mạn cũng cười nhàn nhạt với anh, anh cảm thấy, thật giống
như mùa xuân ấm áp.
Đường Mạn áy náy nói: "Tôi hẹn anh ra ngoài, lại còn bắt anh
phải đợi, thật ngại quá!"
"Không đâu, cô đâu có đến muộn, chỉ là mỗi lần hẹn, tôi có
thói quen đến sớm."
Chắc là vậy, Đường Mạn nhủ thầm, nếu anh ấy không phải là một
người làm việc cố gắng và nghiêm túc, làm sao có thể ngồi vững ở vị trí tổng
giám đốc tiếp thị khu vực Trung Quốc ở một công ty đa quốc gia chứ.
Cô rất thích ngồi xuống trò chuyện với anh, dù sao anh đã từng
giúp đỡ mình, Đường Mạn rất áy náy, có qua có lại, nên muốn mời người ta lại một
lần.
Hai người ngồi nhấm nháp cà phê tại Starbucks, nói chuyện
trên trời dưới đất, thoải mái tự tại.
Giọng nói của Lý Văn Khải rất ôn hòa, mặc dù là ở miền Nam
khá lâu, nhưng giọng nói cũng không đậm khẩu âm miền Nam, nói tiếng phổ thông rất
chuẩn, hơn nữa, giọng nói hùng hồn, khi cất tiếng nói là hệt như chìm vào trong
đó, thật giống với giọng nói của tổng giám đốc trong bộ phim Hàn 《Người
quản lý khách sạn》(1), rất có sức hút, khiến người khác không kiềm chế được,
vừa nhìn một lần đã yêu.
(1) Bộ phim của MBC năm 2001: Diễn viên Kim Seung Woo, Bae
Yong Joon, Song Yun Ah, Song Hye Kyo…
Đường Mạn cảm thấy mình thật buồn cười, đối với một người
còn chưa quen thân lắm, lại có thể đánh giá nhiều như vậy.
Nhưng mà, cô không thể không thừa nhận, anh rất có sức hấp dẫn,
tuy rằng anh không trẻ tuổi anh tuấn bằng Trương Khải hiên, nhưng trên người
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!