Nhớ đến đêm nay chắc Trương Khải Hiên sẽ về nhà rất muộn, biết
anh về nhà cũng sẽ không đến quấy rầy cô, cho nên cô yên tâm mở nước và bồn tắm
lớn, sau đó ngâm mình vào bên trong, tắm nước ấm thật sảng khoái, sau khi lau
khô tóc, cô nằm lên giường.
Đêm đã rất tối, hơn nữa tuyết cũng không còn rơi, ánh trăng
khuyết bị mây che khuất, mọi thứ ngoài cửa sổ đều mờ ảo. Không biết hiện giờ
tên đàn ông thối tha đó đang làm gì, Đường Mạn thở dài, giết người cướp tiền
phóng hỏa, Trương Khải Hiên.
Đau đầu, cô chỉ cảm thấy đau đầu, nhưng bất luận thế nào
cũng không ngủ được, cuối cùng, đành phải uống hai viên thuốc an thần thì mới
lơ mơ ngủ thiếp đi. Trước khi ngủ, nghĩ rằng Trương Khải Hiên sẽ không đến quấy
rầy mình, cô yên tâm cởi bỏ áo ngủ, dứt khoát ngủ không mặc gì cả, như vậy có
thể đi vào giấc ngủ sâu hơn.
11h khuya, Trương Khải Hiên mới trở về, đêm nay có hai người
bạn của anh đến thăm, từ trước đến nay họ đều ăn cơm nói chuyện đến khuya, khi
về thì phòng Đường Mạn đã tắt đèn, đóng cửa, anh thở dài.
Trờ về phòng, anh vừa ngái ngủ vừa thay quần áo, phát hiện
không có quần lót để thay, cau mày suy nghĩ nhiều lần, rốt cuộc lấy hết can đảm
đếm phòng ngủ của Đường Mạn để tìm, anh biết đồ để ở đâu, bước chân rón rén, hẳn
là sẽ không đánh thức cô.
Trong phòng ngủ đã tắt đèn, nhưng phía dưới đầu giường, Đường
Mạn thường hay cắm một bóng đèn ngủ nhỏ, tỏa ra thứ ánh sáng thật ấm áp, đúng
lúc có thể giúp anh nương theo ánh sáng mà kéo ngăn tủ ra, từ ngăn kéo đồ lót
phía bên trái tìm thấy quần lót của chính mình, tìm xong cái này, anh vô tình
liếc nhìn Đường Mạn một cái.
Nhìn thoáng qua, anh liền muốn mắng.
Phụ nữ chết tiệt, có lẽ hệ thống sửa quá ấm áp, cô nghiêng
người ôm chăn ngủ say sưa, bên ngoài cái chăn lộ ra một cánh tay và nửa phần
chân, rất rõ ràng, cô chả mặc gì.
Đáng ghét, anh nghiến răng, cô có ý gì vậy, không khóa cửa
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!