Đường Mạn tức giận: "Trương Khải Hiên, đây là ý gì?"
Anh cắn môi, hệt như một con sư tử đói bị nhốt trong chuồng,
lưỡng lự một lúc, rốt cục thấp giọng nói, "Em uống thuốc đi!"
Đường Mạn giật lấy hộp thuốc, một phen ném vào mặt anh, "Cút
ra ngoài! Nếu không muốn sinh con, từ nay về sau làm ơn tránh xa tôi ra một
chút, anh nghĩ rằng tôi tình nguyện sinh con cho anh sao? Lúc trước tôi đã nói
là không cần đứa bé, là anh sống chết quấn lấy tôi, bảo tôi không được bỏ đứa
bé, bây giờ anh đi ra ngoài cho tôi, lập tức ra ngoài!"
Anh cũng nổi nóng, "Được, em uống thuốc xong thì tôi lập tức
ra ngoài."
Đường Mạn đứng dậy đẩy anh ra khỏi cửa, anh quay đầu lại giữ
chặt cánh tay cô, khiến cô bị đè trở lại trên ghế, "Nghe đây." Anh rống lên:
"Đường Mạn, tôi không phải không muốn sinh con, em hãy nghe tôi nói." Thái độ của
anh hơi dịu xuống, "Bác sĩ nói với tôi, hiện giờ tôi đang uống thuốc, bác sĩ
chưa chắc chắn rằng đứa bé có khỏe mạnh hay không, còn có, em vừa mới sẩy thai
chưa đầy một tháng, thời gian ngắn như vậy nên tôi không muốn em có thai mà bị
yếu đi."
Trong lòng Đường Mạn xẹt qua một chút an ủi, anh nói cô vừa
mới sẩy thai, sợ sức khỏe cô có thể bị suy yếu nữa? Cô còn có một chút vị trí ở
trong lòng anh sao? Đã có vị trí, tại sao lại đối xử lạnh lùng với cô, tại sao
lại tổn thương cô thô bạo như vậy?
Cô nhắm mắt lại, "Ra ngoài, anh ra ngoài, tôi không muốn thấy
anh."
Trương Khải Hiên nghiến răng, anh nhặt hộp thuốc lên, cạy ra
một viên, nhét vào tay cô, "Uống đi, uống nó đi."
Đường Mạn không muốn uống, xưa nay cô đều thích mềm không
thích cứng, anh mạnh bạo với cô, cô ương ngạnh đến cùng, đối chọi đến cùng.
Cô nhận lấy liền ném đi, Trương Khải Hiên tức giận, anh lại
cạy ra một viên nữa, đẩy cô xuống ghế, anh cũng là người thích mềm không thích
cứng, cô mạnh bạo với anh, dứt khoát anh càng nóng nảy càng cố chấp, xem ai sợ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!