Cô thẳng lưng, "Em đã tìm được việc làm, ngày mai là có thể
đi làm rồi, em đã quyết định." (Tại ở trước mặt người khác phải giả vờ không có
việc gì nên xưng hô phải thay đổi.)
Chu Duyệt ngạc nhiên, "Đường Mạn, nếu em muốn đi làm thì
cũng phải đợi một thời gian nữa, hiện tại em sẩy thai còn chưa đến 1 tháng, sức
khỏe hoàn toàn chưa hồi phục lại."
"Không sao đâu, sức khỏe của em rất tốt."
Bà Trương ở một bên khiển trách cô: "Họ Trương không nuôi nổi
cô sao? Hay là Khải Hiên chưa cho cô tiền tiêu vặt? Cô là vợ của Khải Hiên,
không lo ở nhà chăm sóc nó, lại chạy ra bên ngoài hầu hạ kẻ khác?"
Nước mắt lại tràn đầy viền mắt của Đường Mạn, cô cố kiềm nén
để không rớt xuống.
Trương Khải Hiên lấy tay vỗ trán, thật đau đầu. Anh vừa tức
giận vừa buồn bực nói: "Không được đi, ngoan ngoãn ở nhà."
Đường Mạn nghiến răng, "Em nhất định phải đi."
Trương Khải Hiên phát hỏa, "Anh bảo em ngoan ngoãn ở nhà, không
phải là em nghe không hiểu chứ?"
Đường Mạn cũng không chút khách sáo, "Đúng, tôi nghe không
hiểu lời nói của anh, tôi gả cho anh không phải là bán cho anh, hiện giờ tôi muốn
ra ngoài làm việc, anh đừng hòng giam giữ tôi."
Bà Trương ném đôi đũa xuống, "Đường Mạn, cô ăn nói kiểu gì vậy?
Khải Hiên là chồng cô, cô dám nói chuyện như vậy với nó sao?"
Đường Mạn cắn răng một cái, không chút nhân nhượng, "Vợ chồng
bình đẳng, anh ấy nói chuyện với con như thế nào chứ?"
Trương Khải Hiên buông đũa, anh nhìn ba mẹ, lại nhìn Chu Duyệt,
đúng, không thể cãi nhau, làm trò cười trước mặt mọi người, còn ra thể thống gì
nữa.
Trương Thụy Hằng nhíu mày, "Ăn cơm đi."
Tất cả mọi người đều im lặng.
Ăn cơm xong, Trương Khải Hiên chụp cánh tay của Đường Mạn,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!