4 ngày sau, Đường Mạn xuất viện, Trương Khải Hiên đón cô,
tài xế thì lái xe, hai người thì ngồi ở ghế sau, không ai lên tiếng.
Trong mấy ngày này, Trương Khải Hiên vẫn trông chừng cô, cuối
cùng bà Trương đành phải thỏa hiệp ở trước mặt con trai, để cho vú Trương và Tiểu
Lệ thay phiên nhau đến chăm sóc Đường Mạn, Đường Mạn cười khổ, cám ơn Trương Khải
Hiên đã làm đủ mọi cách, để cho cô không bị chết đói trong túp lều vào mùa
đông.
Đường Mạn rất ít nói chuyện, bình thường cô là một người
nhanh mồm nhanh miệng, bỗng nhiên trầm lặng, tất cả mọi người đều không thích ứng
kịp, cô lặng lẽ hệt như trong《 Đồi gió hú 》(1), mới
vừa gả cho Edgar, còn chưa hưởng thụ được hôn nhân hạnh phúc đã phải trở thành
góa phụ Catherine. Lặng lẽ ngồi bên cạnh cửa sổ, bóng dáng gầy yếu khoác một
chiếc áo rộng thùng thình, sống vật vờ hệt như một cây ngô chưa hoàn toàn trưởng
thành. Mất đi nụ cười ngày xưa, mất đi tình yêu, mất đi hy vọng, cô cũng mất đi
sắc thái.
Trương Khải Hiên không dám hỏi cô vì sao thích ngồi bên cạnh
bồn hoa ở bệnh viện, sợ khuấy động tâm sự của cô, cô cũng lười nói chuyện với
anh, nếu là trước đây, cô thật muốn dùng roi da thấm nước quất người đàn ông
này đến tét cả mông, nhưng mà, hiện giờ cô không còn tâm trạng để nổi giận nữa.
Về đến nhà, Trương Khải Hiên cùng cô bước vào, bà Trương và
Trương Thụy Hằng đều ở nhà, Trương Thụy Hằng lại hòa nhã nói một câu, đã về rồi.
Chu Duyệt và Trương Vũ Đồng cũng dọn về nhà, thấy Đường Mạn
trở về, Trương Vũ Đồng hệt như một chú chim én nhỏ bay lại bên cô, ôm chân của
cô gọi cô thím út, nước mắt Đường Mạn tràn đầy mi.
Cô chào bà Trương: "Mẹ."
Bà Trương không có biểu cảm gì, cứng nhắc trả lại một câu
không tình nguyện lắm: "Đã về nhà rồi thì ăn cơm đi, cả nhà đều chờ cô đấy!"
Cô thật xúc động, trước kia là đãi ngộ có thể so sánh với
ngôi sao vây quanh mặt trăng, hiện giờ lại là cơm lạnh, mặt lạnh khó chịu,
trong lòng cô chỉ biết cười khổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!