Đường Mạn mở mắt ra, cố gắng muốn tự mình chống đỡ để bước
xuống xe, nhưng phát hiện ra cổ tay không có sức lực, xương cốt toàn thân đều
đau nhức, người ta nói trong tháng ở cữ không thể xuống giường, không thể ra
gió, không thể bị lạnh, trong thời tiết như vậy, cô lại vô trách nhiệm với
chính mình mà đi ra ngoài, tự hành hạ mình, kết hôn với người ta thì nhanh, hận
người ta càng nhanh hơn, không đáng không đáng.
Người đàn ông này thực sự rất tốt bụng, anh ta làm việc thiện
thì làm đến cùng, vừa nhấc tay lên đã ôm Đường Mạn đi ra. Tài xế cũng vội vàng
bước xuống theo.
Anh ta hỏi Đường Mạn: "Cô ở phòng 901? Muốn tôi tìm bác sĩ
hay không?"
Đường Mạn xua tay yếu ớt, còn muốn cố gắng tự mình đi, nhưng
lực bất tòng tâm.
Anh ta thật mạnh mẽ, vừa nhấc cánh tay đã bế Đường Mạn lên
như nâng một con mèo nhỏ. Tài xế ở phía trước ấn thang máy, họ đi vào thang
máy, đến tầng 9, cửa thang máy vừa mở ra, y tá đứng đó thấy Đường Mạn, lập tức
hướng về phòng bệnh bên kia gọi lớn: "Anh Trương."
Gần như là đồng thời, Trương Khải Hiên mở cửa ra, bước từng
bước dài lại đây, tiếp nhận lấy Đường Mạn từ trong tay của người đàn ông đó.
Nhìn thấy sắc mặt Đường Mạn trắng bệch, anh cấp tốc vỗ vỗ khuôn mặt của cô, gọi
cô: "Đường Mạn, Đường Mạn, em sao rồi?"
Người đàn ông đưa cô đến giải thích: "Cô ấy té xỉu ở trên đường,
xem ra tình trạng không tốt lắm."
Trương Khải Hiên lập tức ôm lấy Đường Mạn, chỉ nói một câu
ngắn gọn, "Cám ơn." Sau đó tức tốc bế Đường Mạn quay lại phòng bệnh.
Người đàn ông này nhìn Trương Khải Hiên mạnh mẽ ôm lấy Đường
Mạn, lúc này mới cùng lái xe bước lại vào thang máy.
Ở trong thang máy, anh ta hỏi lái xe: "Vừa rồi anh nghe thấy
tên của cô ấy là gì? Đường Mạn đúng không?"
Lá xe cười ha ha, gật gật đầu, có chút ngượng ngùng nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!