Hai ngày sau.
Trương Khải Hiên và Chu Duyệt đứng ở hành lang của bệnh viện,
đều nóng lòng như lửa đốt.
Đường Mạn mất tích.
Chu Duyệt tức giận, không ngừng mắng vú Trương, "Bảo vú đến
xem chừng em ấy, em ấy chạy đi đâu?"
Vú Trương liên tục giải thích: "Tôi chỉ là đến phòng nước
rót chút nước sôi, lúc về liền không thấy cô ấy đâu."
Trương Khải hiên ôm một chút hy vọng, gọi điện thoại về nhà,
bà Trương nói với anh là Đường Mạn không có về nhà, đến cuối cùng, bà Trương
còn mắng: "Con nhỏ đó đi đâu thì đi đi, không về thì không về." Trước kia, bà
còn nể mặt con trai, bà chấp nhận Đường Mạn, đối đãi khách sáo với cô, hiện giờ
Đường Mạn đã sẩy thai, lại cắn bị thương con trai bà, bà hoàn toàn không muốn gặp
lại Đường Mạn, hết sức thất vọng với cô.
Chu Duyệt nói: "Chị lái xe tìm ở dọc đường một chút, vú
Trương, vú tiếp tục đi tìm xung quanh bệnh viện, Khải Hiên, cậu ở lại đây, điện
thoại của Đường Mạn ném ở bệnh viện, cậu gọi điện thoại cho bạn bè của em ấy thử
xem."
Một mình Đường Mạn đi lại trên đường lớn, nhìn chính mình
trong tủ kính thủy tinh, sắc mặt nhợt nhạt, hai mắt trũng sâu, xương gò má nhô
ra. Nào có vẻ đẹp của mấy tháng trước?
Cô cười khổ, chỉ có 8 tháng, quen biết Trương Khải Hiên 8
tháng, yêu đương với anh 1 tháng, gả cho anh 4 tháng, chỉ một khoảng thời gian
như vậy, cô kinh hoàng như đã trải qua tầng trời thứ chín của đời người.
Ngày tuyết rơi, ông trời thật sự dùng bóng tối đến chiếu cố
tâm trạng của cô, tâm trạng của cô vào giờ phút này cũng giống như ông trời, tô
một màu xám chứ không hơn, cơn gió thổi đến rùng mình lạnh lẽo, gần như muốn
đông cứng cả người cô.
Cô không thể không khóc, uất ức hệt như cô gái bị bó chân trong
Hưu Thư (1), đi về đâu đây? Quay về nhà họ Trương? Đối mặt với biểu cảm như núi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!