Thuốc mê quá mạnh, Đường Mạn tỉnh lại từ trong sự đau đớn
choáng váng, bên cạnh không có ai, cô nghe được giọng nói của bà Trương, bà ấy
đang mắng chửi gì vậy?
Tiếng mắng chửi của bà Trương ở bên ngoài, chắc là đang mắng
Trương Khải Hiên: "Tại sao muốn bỏ đứa bé chứ? Mẹ đã hỏi bác sĩ, là nhầm lẫn kết
quả siêu âm, đứa bé đó vô cùng khỏe mạnh, là một bé trai phát triển rất tốt, Khải
Hiên, cho dù không cần đứa bé thì con cũng phải nói với ba mẹ một tiếng, phải
làm kiểm tra vài lần mới có thể đưa ra quyết định chứ!" Bà Trương than thở khóc
lóc, cháu nội của bà tự nhiên mất đi, bà khổ sở suýt ngất.
Đường Mạn nhắm mắt lại, tất cả đã kết thúc.
Bà Trương mất hết ý chí khóc lóc, bà còn mắng luôn cả bệnh
viện, mắng luôn cả bác sĩ, mắng luôn cả con trai, rồi mắng Đường Mạn, trách Đường
Mạn chạy lung tung, mang thai con nhỏ còn không biết chừng mực, té ngã tùy tiện
đến nỗi sẩy thai.
Trong lòng Đường mạn buồn rầu, cô vô cùng khát nước, quay đầu
qua nhìn thấy trên bàn bên cạnh có một ly nước, cô đưa tay ra nhưng không với tới,
rất muốn gọi người đến giúp đỡ mình, ngang bướng cắn răng lại không muốn lên tiếng,
mấy phen vùng vẫy, cuối cùng cơ thể cô cũng dịch qua đó.
Ở hành lang, y tá đang quở trách người nhà họ Trương, "Ở chỗ
này mà cãi nhau cái gì? Đây là bệnh viện."
Người bên ngoài im bặt, cửa mở ra, y tá và người nhà họ
Trương bước vào.
Đường Mạn mệt mỏi tựa vào gối, trong tay đang cầm ly nước, uống
được mấy hớp nước, người đã có chút sức.
Y tá hoảng hốt la lên: "Hiện giờ cô không thể uống nước! Cô
vừa mới làm phẫu thuật xong."
Trương Khải Hiên bước nhanh đến mép giường, Đường Mạn chỉ mở
mắt ra nhìn anh một cái, lại ngất lịm đi.
Y tá bước đến lật chăn lên, hết thảy mọi người đều sửng sốt,
chỉ thấy thân dưới của Đường Mạn máu chảy ra như trút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!