Đến khi cô tỉnh lại, trời đã tối, cô nằm trong bệnh viện, mở
to mắt, nhìn thấy ánh đèn lạnh lẽo vô tình ở trong phòng bệnh.
Chỉ có cảm giác toàn thân đau nhức, thắt lưng cũng đau, chân
cũng đau, cô nhịn không được, than khóc, "Đau quá."
Người ở mép giường liền chạy đến, Đường Mạn vừa thấy anh, vừa
tức vừa hận, cắn răng một cái, lập tức nhắm mắt lại.
Sau khi giết người phóng hỏa lại giả mù sa mưa đến dập lửa,
Trương Khải Hiên, bản lĩnh tạo ra cảnh yên bình giả tạo của anh quả thực có thể
đi tham gia tranh cử.
Bỗng nhiên cô nhớ đến, cái bụng, trời đất ơi, cô lập tức đưa
tay ra sờ cái bụng, cảm tạ trời đất, bụng vẫn như cũ, tạm thời trái tim đã quay
về, cô rớt nước mắt, cơn lũ tủi nhục bất ngờ bộc phát, cô liền kéo chăn qua khỏi
đầu mà khóc như một đứa trẻ.
Bà Trương cũng nhanh chóng chạy đến, biết Đường Mạn cũng
không có gì đáng ngại, cũng đã biết nguyên nhân qua lời nói đứt quãng của con
trai, nhất thời tức giận kéo con trai ra ngoài hành lang vừa đánh vừa mắng.
Trong lòng Đường Mạn cười lạnh, người trong một nhà đều có
khiếu diễn kịch bẩm sinh!
Bác sĩ một phần than thở một phần an ủi, "Thật sự cô rất may
mắn, ngã xuống hơn 10 bậc thang, đứa bé không có chuyện gì, chỉ làm trật chân
người mẹ thôi."
Bác sĩ là một phụ nữ trung niên, dường như cũng đồng tình với
Đường Mạn, vợ mang thai mà phải chặn chồng và hồ ly tinh trong nhà, ôi, đáng
thương biết bao, cho nên nói chuyện với cô với biểu cảm vô cùng đồng tình, Đường
Mạn cảm thấy vị bác sĩ này quả thật cũng là sinh viên xuất sắc của học viện hí
kịch.
Trương Khải Hiên bước vào trong phòng.
Đường Mạn giận dỗi, nói với bác sĩ: "Tại sao không để tôi
ngã chết đi? Ngã chết rồi thì chồng tôi có thể lớn tiếng khóc lóc, còn làm cho
tôi một đám tang long trọng, cúi đầu ba cái thật thâm tình nữa, sau đó là có thể
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!