Bác sĩ khuyên cô: "Trở về, cô thương lượng với người nhà thử
xem."
Toàn thân Đường Mạn lạnh ngắt, chần chừ đi xuống cầu thang,
chân nặng ngàn cân, hoàn toàn không bước nổi.
Số phận thật sự trêu đùa cô, tàn nhẫn giống như một con dao.
Hy vọng của cô, niềm vui của cô, động lực của cô, toàn bộ đều gắn liền trên người
đứa bé này, đột nhiên, bác sĩ giội một thùng nước đá xuống, vào mùa đông trời lạnh,
biến cô thành một khối băng.
Cô lau nước mắt, nói với tài xế của nhà họ Trương đã đưa cô
đến, "Thả tôi xuống công viêc ở phía trước, tôi muốn ngồi ở đó một lát."
Ngồi trong công viên, trong lòng cô tràn đầy thê lương, làm
sao nói với người nhà họ Trương đây? Tuy rằng, bà Trương bợ đỡ, nhưng cũng bởi
vì đứa bé, Đường Mạn gần như muốn gì được đó, cô đã được hưởng sự chăm sóc tốt
nhất của họ Trương, đột nhiên nói với họ, nghĩ đến ánh mắt của cả đám người bọn
họ nhất định là ngây ngô, thật sự cô không đành lòng, còn có Trương Khải Hiên,
mỗi tối anh đều ôm cô, cùng cô nói chuyện với đứa bé, đứa bé này sẽ kéo dài mạng
sống của anh, là máu thịt của anh, còn là hy vọng cứu sống anh, hiện giờ nói với
anh? Khải Hiên, đứa bé này có thể không khỏe mạnh, anh sẽ có biểu hiện như thế
nào? Một nỗi khổ đã như sấm nổ trên đầu, lại bồi thêm một kích thích không thể
có cách nào xoay trở được nữa, lựa chọn chính xác là không cần đứa bé này,
nhưng nếu không cần nó, Trương Khải Hiên liền mất đi 30% hy vọng, hy vọng tiếp
theo ở nơi nào? Vào lúc nào? Một hy vọng xa vời hệt như một chiếc lông đang bay
trong không khí, với tay để lấy, nhưng là càng lấy thì nó càng bay xa.
Mặc dù, hiện tại nhìn Trương Khải Hiên, anh vẫn khỏe mạnh
như trước, có chút kiêu ngạo như trước, nhưng ai biết được ngày mai, ngày mốt
anh có thể lại ngất xỉu một lần nữa hay không?
Không được, tuyệt đối không được, không được để anh biết.
Cô khóc hệt như một cô gái nhỏ bán trứng bị vỡ nát hết sọt
trứng gà.
Khóc rất lâu, cô tự nói với chính mình: "Nếu đây chính là số
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!