Đường Mạn lặng lẽ trở về giường, cô nhắm mắt lại, tất cả đều
làm giống như chưa có gì xảy ra, cô giả vờ như không có việc gì, điềm tĩnh mà
ngủ.
Quả nhiên, Trương Khải Hiên cũng rón rén quay trở lại phòng,
anh không chút nào phát hiện ra sự khác thường của Đường Mạn. Thấy Đường Mạn nằm
nghiêng và ngủ, đưa lưng về phía mình. Anh đưa tay qua, ôm lấy ngực của cô, nắm
lấy nơi mềm mại của cô. Đường Mạn vẫn không có phản ứng, vì thế anh càng dịch
sát người qua, thật cẩn thận gác lên trên đùi của cô. Anh thích tư thế ngang
tàng này để ôm cô ngủ, có đôi khi cô đang mơ mơ màng màng, dục vọng của anh đột
nhiên tăng vọt, sẽ tập kích bất ngờ mà không hề báo trước.
Trong lòng Đường Mạn lại như sống biển cuộn trào, chiếc giường
đôi, hai người, cùng giường cùng ngủ nhưng hai trái tim khó đoán. Cô không thể
không có suy nghĩ chua xót, cho tới bây giờ, anh vẫn như gần như xa với Cao
Nhân Tuệ như trước, ở sau lưng hai người
vẫn còn qua lại, như vậy cô được xem là cái gì? Là vợ của Trương Khải Hiên hay
chỉ là người phụ nữ mang thai hộ?
Hoặc là, cô là vợ của anh, nhưng người vợ này, cũng chỉ là một
nhãn hiệu trên món hàng thôi?
Ngày hôm sau, cô không thức dậy sớm, trải qua một đêm suy
nghĩ miên man, cô không có cách nào ngủ ngon giấc được.
Sau khi thức dậy, phát hiện thấy những người khác đều có việc
đi ra ngoài, chỉ còn lại một mình Chu Duyệt ở trong phòng khách đang cầm một cuốn
tạp chí thời trang, vừa uống trà sữa vừa đọc, thấy cô đi xuống, vui vẻ hòa nhã
chào hỏi cô.
"Đường Mạn, chị chuẩn bị đưa Đồng Đồng đi về nhà ở Lệ Cảnh sống
một thời gian, cho nên nói với em một tiếng."
Đường Mạn có hơi bất ngờ, chị ấy muốn dẫn Đồng Đồng dọn ra
ngoài sống? Cô biết anh trai của Khải Hiên có một căn hộ riêng ở Lệ Cảnh, nhưng
sau khi Trương Khải Quân qua đời, căn hộ này đương nhiên do Chu Duyệt thừa kế,
cô hỏi: "Đang yên lành, tại sao phải đi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!