Đường Mạn tức giận, "Anh xem đây là đánh bóng bàn sao? Đánh
qua đánh lại? Khi anh quen tôi lại có thể chơi quá trớn với bạn tốt của tôi, hiện
giờ có phải là thức ăn của cô ta ăn ngán rồi, lại muốn mùi vị bên này của tôi,
cho nên giống như con chó Nhật ngoáy đuôi chạy về?"
Lý Đông Minh nhíu mày: "Đánh anh mắng anh đều được, cần gì
phải chế giễu anh?"
Đường Mạn vô cùng tức giận, nhìn người đàn ông trước mặt này, bạn trai cũ, có khó
khăn,… …
Ôi, phụ nữ hả, phụ nữ nhẹ dạ, rốt cuộc cô lại mềm lòng.
Cô ngập ngừng: "Mong là anh không gạt tôi. Tiền, tôi cho
anh, còn trở lại, … …, không cần thiết."
Lý Đông Minh mừng rỡ: "Đường Mạn, trong tất cả những người bạn
của anh, em mới thật sự là người có nhân tính nhất."
Đường Mạn thở dài, câu nịnh bợ này mặc dù tục không chịu được,
nhưng lại đánh thẳng vào tử huyệt của cô.
Cô cùng hắn đi rút tiền ở trong trung tâm mua sắm, máy rút
tiền phun ra một xấp tiền, Đường Mạn cầm lấy, trước tiên là nắm chặt không
buông, sau đó mới đưa vào tay hắn, "Tiền tiết kiệm của tôi tổng cộng chỉ còn lại
chưa đến 800 đồng, nếu đột nhiên có một cục gạch từ trên trời rớt trúng tôi, phải
nhập viện cũng không có tiền."
Hắn cầm chặt xấp tiền, hứa hẹn chắc như đinh đóng cột: "Em
yên tâm, anh sẽ mau chóng trả lại cho em."
Đường Mạn tiu nghỉu nhìn tên đàn ông này vui vẻ cầm tiền đi
mất, đột nhiên trong lòng cô cảm thấy có chút điềm xấu.
Giữa ban ngày ban mặt, cô đã bị cướp bóc một nửa tài sản? Chẳng
lẽ cô thật sự bị đổ thuốc mê? Cô nghĩ ra gì đó, lập gọi điện thoại cho công ty
trang trí của Lý Đông Minh, "Xin hỏi, tháng này có phải Lý Đông Minh gặp phải
chuyện gì hay không?… … Có phải anh ấy làm vỡ khay trà, hay là đồ dùng trong
nhà khác, hay là thứ gì đó của khách hàng hay không?"
Câu trả lời của đối phương khẳng định là không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!