Đường Mạn khóc chạy đi, Trương Khải Hiên thì rơi vào tự
trách.
3 tháng trước, anh đột nhiên chảy máu mũi, thường xuyên bị
chảy máu, hơn nữa còn phát sốt liên tục, dưới sự đề nghị của Cao Nhân Tuệ, anh
đến bệnh viện kiểm tra.
Sau khi bác sĩ nhìn kết quả kiểm tra xong, bảo anh về nhà đợi
tin tức, sau đó bác sĩ liên lạc với Trương Thụy Hằng.
Anh cảm giác được tình hình không ổn, trải qua truy hỏi đến
cùng, cuối cùng qua những lời khó nói của ba, anh biết được bệnh tình của chính
mình. Lúc ấy, anh vô cùng kinh ngạc, tuyệt đối không ngờ được, bởi vì cơ thể
anh khỏe mạnh, thậm chí, anh chưa từng có cảm giác không khỏe ở chỗ nào, sinh lực
tràn trề, cho dù là lúc "yêu", anh cũng có thể khiến cho bạn gái thỏa mãn, điều
đó không có khả năng, trực giác của anh cho rằng chẩn đoán sai lầm, lại đi khám
tiếp, kiểm tra đến 3 lần, đến kết quả kiểm tra thứ 5, kết quả đúng là không còn
nghi ngờ gì nữa.
Lúc ấy, Cao Nhân Tuệ liền khóc, nhìn thấy người yêu và người
nhà khổ sở, anh chỉ cố mỉm cười, "Khóc lóc cái gì, anh còn chưa chết, mọi người
cứ như vậy?"
Bà Trương vẫn cứ gào khóc, giậm chân đấm ngực, bà đã mất đi
một đứa con rồi, đứa con này là toàn bộ hy vọng của bà, bất luận thế nào đi
chăng nữa cũng không thể mất đi được.
Anh là một người rất thực tế, cũng rất bình tĩnh, không suy
nghĩ nhiều, lúc này anh quyết định hủy bỏ hôn lễ vốn dự định cử hành vào mùa
thu với Cao Nhân Tuệ, không muốn liên lụy người khác. Nhưng Cao Nhân Tuệ không
đồng ý, cô theo anh 4 năm, chờ đợi nhất chính là đám cưới, cô nhất định muốn
nó.
Anh cười khổ: "Em thật khờ khạo, thật sự có một ngày, em trở
thành góa phụ, việc gì em phải tự làm khổ mình? Nếu em muốn theo anh, anh không
ngại, nhưng kết hôn thì miễn đi, hình thức cũ rích. Anh biết em yêu anh, anh
thà rằng để em đi theo người khác sống thật tốt, cũng không muốn nhìn anh mà
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!